Trang Triêu Dương đưa Mạt Mạt về đến chỗ ở rồi đi ngay, Mạt Mạt xách vịt vào trong, đun nước nóng rồi cứ ngồi đó trầm tư.
Mạt Mạt tự kiểm điểm lại, vì quá lo lắng cho anh cả nên biểu hiện gần đây của cô quá khích quá, quá mức bất thường. Nếu sau này cứ tiếp tục như vậy, anh cả chưa nói có phản cảm hay không, nhưng một người nhạy cảm như Trang Triêu Dương nếu phát hiện cô đối xử phân biệt với bạn của anh trai thì nói không chừng sẽ phát hiện ra điều gì đó, như vậy quá nguy hiểm.
Mạt Mạt chỉ cần nghĩ đến việc Trang Triêu Dương vậy mà lại đi phân tích cô là đã sợ đến toát mồ hôi lạnh, may mà cô là do một tay anh cả nuôi nấng nên khiến Trang Triêu Dương hiểu lầm cô quá phụ thuộc vào anh cả, nếu không Trang Triêu Dương chẳng biết sẽ tìm ra sơ hở gì của cô đâu!
Mạt Mạt thấy hơi sợ rồi, cô sợ bị người ta biết mình có không gian, càng sợ bị phát hiện là trọng sinh, đây là những bí mật cô phải mang xuống mồ.
Mạt Mạt vỗ vỗ hai má, lời nói của Trang Triêu Dương khiến cô tỉnh táo ra nhiều, còn hơn mười năm nữa mới đến lúc anh cả hy sinh, cô việc gì phải vội vàng nhất thời.
Mạt Mạt nghĩ thông suốt rồi thì người cũng nhẹ nhõm hẳn, trọng sinh xong cô cứ luôn tự tạo áp lực cho mình, giờ nghĩ thông rồi nhẹ đi bao nhiêu, nét u sầu nơi chân mày cũng tan biến, kiếp này cô phải tận hưởng cuộc sống thật tốt.
Mạt Mạt vừa làm vừa hát, nghe ý trong lời Trang Triêu Dương thì tối nay anh cả định mời khách, vừa hay cô mua được không ít đồ ngon nên sẽ làm một bữa thịnh soạn.
Buổi trưa Liên Thanh Bách nhờ người mang bột ngô tới, nhắn lại là tối nay mời khách, bảo Mạt Mạt chuẩn bị cơm cho bảy người, món ăn thì để Mạt Mạt tự tính toán.
Mạt Mạt định làm bánh bao, bột ngô làm không ngon nên cô lấy từ không gian ra một cân bột mì trắng trộn vào, nhào bột trước để đó cho nở.
Về phần món ăn, Mạt Mạt dự định làm một con vịt kho, thịt cừu xào lăn, dương xỉ xào tỏi, mộc nhĩ xào cải thảo, tiết vịt hấp, canh thịt cừu, kim chi cay tính là một món, móng giò tính là một món, tổng cộng tám món.
Mạt Mạt treo bốn con vịt còn lại trong bếp để hong khô, gan vịt, tim vịt, lòng vịt đều giữ lại, đợi mai cùng với thịt cừu kho lên cho anh cả làm đồ nhắm.
Lông vịt Mạt Mạt cũng thu gom lại, để dành làm một cái đệm giữ ấm.
Mạt Mạt ăn trưa xong là bắt đầu chuẩn bị, cả buổi chiều bận rộn không ngơi tay, đợi thức ăn dọn lên bàn vừa vặn hơn năm giờ.
Canh thịt cừu hầm trong nồi lớn và bánh bao hấp bên trên cũng sắp xong rồi.
Cái nồi lớn này là Mạt Mạt mượn của nhà Vương tẩu tử, nồi nhà Trang Triêu Dương là anh cả mượn, hơi nhỏ, chỉ hợp để xào nấu.
Mạt Mạt nhìn đồng hồ, ước chừng còn năm phút nữa, đợi bánh bao chín thì anh trai dẫn người tới, Mạt Mạt bưng bánh bao ra, Liên Thanh Bách kéo Mạt Mạt giới thiệu.
"Em gái tôi Liên Mạt Mạt, thế nào, tôi không bốc phét chứ!"
Giọng điệu khoe khoang của anh trai khiến mặt Mạt Mạt hơi đỏ, cô lén ngắt anh một cái.
Vương Thiết Trụ là người chưa vợ nên cởi mở hơn, cười trêu Liên Thanh Bách: "Cái này trách ai được, đều tại cái mặt chữ điền của cậu đánh lừa tất cả mọi người chúng tôi thôi."
Mạt Mạt trong thư của anh cả chỉ thấy tên Trang Triêu Dương, cô nhìn theo tiếng nói, đợi anh trai giới thiệu.
Liên Thanh Bách hừ hừ, chẳng buồn để ý Vương Thiết Trụ, giới thiệu cho Mạt Mạt: "Người đen nhất này là Vương Thiết Trụ, đại đội trưởng đại đội hai. Người lớn tuổi nhất là đại đội trưởng đại đội ba Lý Đại Hổ. Người mặt trắng nhất là đại đội trưởng đại đội một Hứa Thành. Người cầm thuốc lá là Hà Minh, phó tiểu đoàn trưởng. Người túi áo dắt bút máy là chính ủy tiểu đoàn chúng anh, Khổng Á Kiệt, Trang Triêu Dương thì không cần giới thiệu nữa rồi, đều là anh em chiến đấu của anh."
Mạt Mạt chào hỏi từng người một, rồi gọi Liên Thanh Bách vào bếp bưng thức ăn.
Liên Thanh Bách vào đến bếp thì hơi ngẩn người, hạ thấp giọng: "Triêu Dương nói với anh là em đi phiên chợ mua được không ít đồ, anh tưởng chỉ có vịt thôi, sao phiên chợ bây giờ lại cho bán thịt lợn rồi?"
Mạt Mạt vừa múc canh vừa giải thích: "Không phải thịt lợn mà là thịt cừu ạ, nhưng em xử lý qua rồi nên không bị gây đâu."
Liên Thanh Bách nhìn tám món ăn, trên mặt thấy vô cùng hãnh diện: "Em gái ngoan, thật làm anh nở mày nở mặt."
Thức ăn dọn lên bàn, mọi người nhất thời chưa phản ứng kịp, Liên Thanh Bách lại giải thích một lượt, sau đó ngoài mặt khiêm tốn nhưng giọng điệu lại đắc ý bảo mọi người động đũa.
Trong số này có người sành ăn, Lý Đại Hổ nhà ở vùng thảo nguyên nên hay ăn thịt cừu, lâu rồi không được ăn nên vội gắp một miếng: "Xử lý chuẩn lắm, chẳng thấy mùi gây chút nào, tay nghề em gái giỏi thật."
Liên Thanh Bách sướng rơn: "Ngon thì mọi người ăn nhiều vào, đừng khách sáo, hôm nay phải quét sạch sành sanh, không sạch thì đừng hòng ai ra khỏi cửa."
Vương Thiết Trụ xoa bụng: "Cậu cứ yên tâm đi, chắc chắn sẽ sạch bách, tụi này đều để bụng rỗng tới đây mà."
Rượu là loại rượu sắn bán lẻ, sáu hào một cân, Liên Thanh Bách mua hai cân.
Chỗ ngồi của Mạt Mạt bên trái là anh cả, bên phải là Trang Triêu Dương, thế này là kẹp cô ở giữa để bảo vệ rồi.
Mạt Mạt ngồi vào bàn chỉ lắng tai nghe, khi nhắc tới mình thì mỉm cười, rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Bữa cơm này Mạt Mạt cũng nhìn ra được manh mối, bảy người này chia làm hai phe.
Vì có cô ở đó nên họ cũng không bàn chuyện công việc, phần lớn là ai có con thì kể chuyện con cái, ai chưa có con thì kể chuyện huấn luyện thú vị.
Mạt Mạt là người rời bàn sớm nhất, rồi vào phòng ngủ, đợi cô ra ngoài thì đã đi mất ba người, anh cả đang xắn tay áo cùng Trang Triêu Dương dọn dẹp!
Mạt Mạt vội vàng tiếp tay: "Anh, sao anh không gọi em."
Liên Thanh Bách né tránh: "Em đã vất vả cả buổi chiều rồi, anh muốn để em nghỉ ngơi chút."
Mạt Mạt muốn nhúng tay vào nhưng mấy người này nhất quyết không cho, đợi dọn dẹp xong xuôi mọi người ngồi xuống.
Vương Thiết Trụ vỗ miệng: "Đều tại cái mồm loa phường của tôi, nếu không cũng chẳng để Hứa Thành nghe thấy, giờ hay rồi, bữa cơm này ăn sạch cả lương thực ngày mai của em gái rồi."
Mạt Mạt nghe xong mới hiểu ra chuyện là như thế, mỉm cười nói: "Hôm nay em đi phiên chợ mua được không ít đồ tốt, đủ ăn ạ."
Vương Thiết Trụ gãi đầu: "Thế thì cũng ngại quá, lần đầu gặp mặt cũng chẳng có quà cáp gì, đây là phiếu vải tôi với Đại Hổ gom được cho em, con gái ai cũng thích đẹp, em cầm lấy mà may bộ quần áo."
Mạt Mạt nhìn xấp phiếu vải, ước chừng được sáu thước, đúng là may được một cái áo khoác. Phải biết rằng vào những năm sáu mươi, một gia đình một năm gom được vài thước phiếu vải là tốt lắm rồi, rất hiếm khi được mặc quần áo mới, thường thì con cái nhà nghèo toàn mặc lại đồ của anh chị, mặc rách rồi còn tháo ra làm giẻ lau hay làm đế giày, món quà này quá quý giá, cô không dám nhận.
Vả lại lúc ăn cơm cô đã nắm được tình hình sơ bộ của hai nhà, cực kỳ khó khăn.
Nhà Lý Đại Hổ có ba đứa con, vợ ở quê phụng dưỡng cha mẹ, cả nhà đều trông chờ vào tiền lương của Lý Đại Hổ.
Vương Thiết Trụ cũng vậy, hàng tháng gửi phần lớn tiền lương về cho cha mẹ, phiếu đơn vị phát đều đem đổi với người khác, hoặc là mua đồ gửi về quê.
Liên Thanh Bách mặt sa sầm: "Mọi người làm cái gì thế? Tôi mời khách ăn cơm là để Mạt Mạt gặp gỡ anh em tôi, giờ làm như kiểu tôi mời khách để lấy quà gặp mặt không bằng, thế này chẳng phải là bôi tro trát trấu vào mặt tôi sao?"
Vương Thiết Trụ và Lý Đại Hổ nhìn nhau, thôi xong, chữa lợn lành thành lợn què rồi. Mà nói đi cũng phải nói lại, trách ai bây giờ, trách Liên Thanh Bách chứ ai, nếu cậu ta không quý em gái như báu vật thì họ có nghĩ đến quà gặp mặt không? Giờ thì hay rồi, lấy lại cũng không xong mà tặng cũng không được.
Trang Triêu Dương đứng dậy cạnh Mạt Mạt, vẻ mặt nghiêm nghị: "Phiếu vải cầm về đi, đều là anh em cả đưa quà gặp mặt làm gì, sau này bớt mấy trò này đi, thời gian không còn sớm nữa, mau về đi."
Đừng nhìn Trang Triêu Dương nhỏ tuổi hơn hai người kia, nhưng Vương Thiết Trụ và Lý Đại Hổ đều nể sợ Trang Triêu Dương, ngoan ngoãn thu lại phiếu vải, lủi thủi đi về.
Mạt Mạt thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại Trang Triêu Dương lại nhét vào tay cô một xấp phiếu vải là sao?
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi