Về đến nhà, Liên Quốc Trung cũng không tìm con gái tâm sự nữa, tâm tư của con bé này hận không thể viết hết lên mặt rồi, đây là đã nhận định Trang Triêu Dương rồi.
Liên Quốc Trung không thể trút giận lên người con gái, nên đều tính hết lên đầu Trang Triêu Dương.
Mạt Mạt nhìn bố đang nằm trong phòng, thè lưỡi một cái, rồi đi vào bếp đun nước xử lý gà rừng, thỏ rừng thì giao cho cặp sinh đôi phụ trách.
Sau khi gà rừng và thỏ rừng đã làm sạch, Mạt Mạt tẩm ướp rồi treo lên dưới hiên nhà để phơi khô, đợi một thời gian nữa mới ăn.
Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đã đến cuối tháng, Triệu Tuệ đã vào nhà máy thép làm nhân viên thu ngân, lương tháng hai mươi bảy đồng năm hào, tương đương với lương công nhân bậc một, Triệu Tuệ rất hài lòng với công việc này.
Hai người bạn bên cạnh Mạt Mạt đều đã đi làm, mắt thấy cũng đến ngày cô đi thi, Bách hóa Đại lâu tuyển người phải qua hai vòng, vòng thứ nhất là thẩm tra bối cảnh gia đình, sẽ loại bỏ một lượng lớn người, những người còn lại mới được tham gia thi viết.
Mạt Mạt đến vừa đúng giờ, vào phòng thi đếm sơ qua, thế mà có tới tận ba mươi người, nhưng vị trí tuyển dụng chỉ có ba, tỉ lệ mười chọi một, cạnh tranh thực sự rất khốc liệt.
Mạt Mạt rất tự tin vào bản thân, thi viết cô nhất định sẽ đứng đầu, bây giờ không phải là lúc để giấu nghề.
Tôn Tiểu Mi không ngờ lại gặp Liên Mạt Mạt ở đây, "Cậu thế mà cũng đến thi vào Bách hóa Đại lâu."
Mạt Mạt cũng nhận ra Tôn Tiểu Mi, nhíu mày hỏi, "Tại sao tôi lại không thể đến thi?"
Tôn Tiểu Mi trong lòng oán trách Mạt Mạt, rõ ràng có bối cảnh chống lưng mà còn đến tranh giành vị trí công việc với họ, dựa vào bối cảnh của Liên Mạt Mạt, chắc chắn sẽ có một suất cho cô ấy rồi, vậy là chỉ còn lại hai vị trí thôi.
Tôn Tiểu Mi đảo mắt một vòng, giọng điệu không mấy thiện cảm nói: "Cậu rõ ràng có thể có công việc tốt hơn, tại sao nhất định phải đến tranh giành vị trí của chúng tôi?"
Lời của Tôn Tiểu Mi đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh, mọi người đều nhìn Mạt Mạt với ánh mắt dò xét, sự thù địch không hề che giấu, còn có cả tiếng xì xào bàn tán.
Đôi mắt trong veo của Mạt Mạt phản chiếu hình ảnh Tôn Tiểu Mi, nhìn đến mức Tôn Tiểu Mi thấy chột dạ, cô mới lên tiếng: "Đồng chí này, lời này của cậu không đúng rồi, tôi là dựa vào bản lĩnh của mình để đăng ký dự thi, sao lại thành tranh giành vị trí được, chúng ta đều là quần chúng nhân dân bình thường, không ai có đặc quyền cả, cậu đã từng chịu thiệt thòi về phương diện này, sao vẫn còn giữ những tư tưởng không tốt như vậy, điều này là không đúng đâu."
Tôn Tiểu Mi vốn tưởng rằng Liên Mạt Mạt là một cô gái nhỏ nên dễ đối phó, cô ta chỉ cần khơi gợi cảm xúc của những người dự thi một chút, cô gái nhỏ sẽ không chịu đựng nổi mà từ bỏ kỳ thi rồi rời đi, như vậy cô ta sẽ có thêm một cơ hội trúng tuyển.
Nhưng cô ta không ngờ, Liên Mạt Mạt không những không hoảng loạn mà còn phản kích lại, không chỉ nhắc lại chuyện của bố cô ta mà còn chụp mũ cho cô ta, khiến cô ta phải cắn môi: "Tôi không hiểu cậu đang nói gì, tư tưởng của tôi tuyệt đối không có vấn đề."
Mạt Mạt nhìn quanh một vòng, đột nhiên mỉm cười: "Tôn Tiểu Mi nói tư tưởng của cậu ấy không có vấn đề, vậy còn các bạn thì sao?"
Những người đang có ác ý với Mạt Mạt thót tim một cái, lúc này ai dám nói tư tưởng của mình có vấn đề chứ? Họ vội vàng lắc đầu: "Không có, không có."
"Không có là tốt nhất, chúng ta đều là những thanh niên ưu tú muốn góp gạch xây dựng xã hội, giác ngộ không được buông lỏng, cái miệng này cũng cần phải quản cho chặt mới tốt."
Những người trong phòng đều lớn tuổi hơn Mạt Mạt, trong đó không thiếu những người tinh khôn, họ nhìn cô gái nhỏ đang nói năng trịnh trọng với vẻ mặt đầy ý cười, cô gái nhỏ này quả là một người lợi hại!
Sau ngày hôm nay, nếu có ai truyền lời ra vào về cô, thì đó chính là vấn đề tư tưởng, giác ngộ không cao, mà đó lại là vấn đề lớn, vốn dĩ thời gian này ai nấy đều lo giữ mình, đâu còn dám truyền lời đồn thổi nữa, bây giờ ngay cả nhìn Mạt Mạt họ cũng không dám nhìn, đều ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi.
Mạt Mạt muốn chính là hiệu quả này, để tránh sau này cô đi làm ở Bách hóa Đại lâu, những người không thi đỗ này lại truyền ra những ngôn luận không hay, gây rắc rối cho cô.
Tôn Tiểu Mi thấy dư quang của Mạt Mạt nhìn sang, vội vàng cúi đầu, cô ta có chút sợ Liên Mạt Mạt, sao cô ta lại quên mất chuyện Liên Mạt Mạt đối phó với Ngô Mẫn nhỉ? Bây giờ cô ta hối hận rồi, cô ta không nên đi chọc giận Liên Mạt Mạt.
Rất nhanh đã đến giờ thi, chủ nhiệm phụ trách tuyển dụng cầm đề thi bước vào phát cho mọi người, Mạt Mạt nhìn qua đề bài, toàn là các bài toán tính toán, cuối cùng mới có một câu hỏi về tư tưởng đạo đức, đều không khó.
Tốc độ làm bài của Mạt Mạt rất nhanh, chưa đầy hai mươi phút đã viết xong hết, cô thu dọn bút rồi nộp bài cho chủ nhiệm.
Vương chủ nhiệm liếc sơ qua bài thi, thấy đều đúng cả, liền cười nói: "Cô bé này khá lắm."
"Vương chủ nhiệm, cháu có thể đi trước được không ạ?"
"Được, sáng mai sẽ công bố kết quả, nhớ đến xem nhé."
"Vâng, cháu cảm ơn Vương chủ nhiệm."
Sự rời đi của Mạt Mạt đã kích thích những người trong phòng, đặc biệt là Tôn Tiểu Mi, cô ta vốn là giáo viên, vậy mà làm bài còn không nhanh bằng Liên Mạt Mạt, cô ta nắm chặt bút, tăng tốc độ làm bài.
Cặp sinh đôi thấy chị gái đi ra, liền gọi Hắc Tử và Thắng Lợi chạy tới: "Chị, thi thế nào rồi? Có đỗ không ạ?"
"Chị là chị của các em mà, không vấn đề gì."
Lý Đức Cường đi tới: "Hèn gì không cần chú phải chào hỏi trước, Mạt Mạt đúng là nắm chắc trong lòng bàn tay rồi!"
"Chú Lý, bài thi viết thực sự không làm khó được cháu đâu ạ."
Lý Đức Cường cười ha ha: "Cháu gái lớn thật sự không khiêm tốn chút nào, được rồi, chú chờ tin tốt của cháu."
"Vâng ạ."
Lý Đức Cường vì không yên tâm nên mới ra ngoài hỏi thăm, nếu thi không tốt thật thì ông còn biết đường mà chào hỏi, nhìn Liên Mạt Mạt tự tin như vậy, ông cảm thấy mình lo lắng hão huyền rồi, hèn gì nhà họ Khâu chỉ nói là Mạt Mạt sẽ đến Bách hóa Đại lâu làm việc, bảo ông trông nom đừng để bị ai bắt nạt, chứ không bảo ông trực tiếp sắp xếp công việc, xem ra là ông đã xem nhẹ con bé này rồi.
Mạt Mạt chào tạm biệt Lý Đức Cường rồi cùng bốn nhóc con về nhà, Thắng Lợi cười hì hì: "Chị Mạt Mạt, sau này nếu có hàng lỗi nào tốt, nhất định phải thông báo cho em nhé!"
Hắc Tử cũng vội giơ tay: "Cả em nữa, cả em nữa."
"Không vấn đề gì, chị sẽ thông báo hết, hai đứa không phải bị nhốt ở nhà sao, hôm nay sao lại ra ngoài được thế này?"
Thắng Lợi gãi đầu: "Trường học sắp mở cửa lại rồi, chúng em cũng được giải lệnh cấm, thời gian qua thật sự giống như ngồi tù vậy, bà nội em hận không thể dán mắt lên người em luôn."
Mạt Mạt tính toán ngày tháng, đúng là sắp khai giảng rồi, lần khai giảng này sẽ yên ổn được hơn một năm, cặp sinh đôi cũng sắp tốt nghiệp cấp hai rồi, những ai không phải con một sẽ bị kêu gọi xuống nông thôn, nơi đi của cặp sinh đôi cũng nên đưa vào kế hoạch rồi.
Hắc Tử than vãn: "Em không muốn đi học đâu, em muốn đi lính cơ, nhưng ông già nhà em cứ bảo không học hành thì đi lính cũng chỉ là lính không có tiền đồ, bắt em ít nhất phải học xong cấp hai, mà vẫn còn một năm nữa cơ!"
Mạt Mạt nhìn sang cặp sinh đôi, đi lính đúng là một lối thoát, nhưng lại nảy sinh vấn đề, trong cùng một năm tuyển quân, một gia đình không được chiếm hai suất, phải về hỏi bố xem có cách nào không.
Về đến nhà, Thắng Lợi và Hắc Tử chơi một lúc, đến giờ cơm định ra về nhưng Mạt Mạt không cho: "Không thiếu một bữa cơm của hai đứa đâu, nghe chị ở lại ăn cơm đi."
Hắc Tử ngại ngùng nói: "Vậy thì chúng em không khách sáo nữa ạ."
Cặp sinh đôi: "Chúng ta là anh em mà, khách sáo cái gì?"
Hắc Tử: "Ha ha, vậy tớ thật sự không khách sáo nữa nhé, chị Mạt Mạt, em thấy có hẹ, làm bánh hẹ đi chị!"
"Được, trưa nay ăn bánh hẹ."
Cặp sinh đôi ấn vai Hắc Tử xuống: "Cái thằng này, bảo cậu đừng khách sáo, cậu không nghe ra đó là lời khách sáo à, thế mà không khách sáo thật luôn!"
"Mẹ kiếp, biết thừa tính tớ thẳng thắn, các cậu nói thế thì tớ đương nhiên là tin là thật rồi."
Mấy nhóc con lại làm loạn một trận, đợi đến khi Mạt Mạt làm cơm xong mới chịu dừng, bánh hẹ ăn cùng cháo ngô, mấy nhóc ăn đến mức chép miệng liên hồi.
Triệu Tuệ đến lúc vừa ăn xong cơm trưa, Mạt Mạt hỏi: "Chị dâu, hôm nay chị không đi làm ạ?"
Triệu Tuệ đặt hành lý xuống: "Có đi, Thanh Bách về rồi, bảo chị mang hành lý về trước."
"Anh trai em về rồi ạ? Anh ấy đâu rồi?"
Vẻ mặt Triệu Tuệ có chút kỳ quái: "Bắt xe đến quân khu mới rồi, bảo là đi tìm Trang Triêu Dương tính sổ!"
Mạt Mạt: "..."
Đề xuất Xuyên Không: Trùm Cuối Xuyên Nhanh, Gặp Ai Cũng Đánh