Chương 22: Lâm Trung

Thành Du Châu, ngày hoa đào nở rộ, sắc hồng nhuộm cả trời chiều, đẹp đến nao lòng. Ta đứng đây, nhìn cánh hoa rơi lả tả, lòng lạnh tựa băng sương. Ta đã từng tin rằng, tình yêu của ta là vô giá, là bến đỗ duy nhất Người tìm về sau những bão giông giang hồ. Nhưng giờ đây, ta hiểu rõ, trong bàn cờ quyền thế Người đang bày ra, ta chỉ là một quân cờ nhỏ,...
BÌNH LUẬN