Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 22: Lâm Trung

Thành Du Châu, ngày hoa đào nở rộ, sắc hồng nhuộm cả trời chiều, đẹp đến nao lòng. Ta đứng đây, nhìn cánh hoa rơi lả tả, lòng lạnh tựa băng sương. Ta đã từng tin rằng, tình yêu của ta là vô giá, là bến đỗ duy nhất Người tìm về sau những bão giông giang hồ. Nhưng giờ đây, ta hiểu rõ, trong bàn cờ quyền thế Người đang bày ra, ta chỉ là một quân cờ nhỏ, dễ dàng bị phế bỏ. Danh vọng, địa vị, đó mới là ánh trăng Người mãi mãi theo đuổi, còn ta, chỉ là một đóa hoa sớm nở tối tàn trong mắt Người mà thôi.

Tình yêu ta trao đi, hóa ra chỉ là gánh nặng, là sự cản trở trên con đường Người mưu cầu bá nghiệp. Người đã chọn giang sơn, đã chọn ngai vàng lạnh lẽo, và Người đã buông tay ta. Nỗi đau này không phải là sự phản bội, mà là sự nhận thức cay đắng rằng, ta chưa bao giờ thực sự quan trọng. Mọi lời thề non hẹn biển, mọi hứa hẹn về một mái nhà bình yên, tất cả đều tan biến như khói sương trước ánh hào quang của quyền lực.

Ta không còn thiết tha gì nữa với cõi trần ai này. Sợi lụa trắng lạnh lẽo kia, chính là con đường duy nhất dẫn ta thoát khỏi kiếp phù du. Ngoài kia, gió xuân vẫn thổi, mang theo hương đào thơm ngát, nhưng ta, ta đã chết từ khoảnh khắc Người quay lưng. Ta nhắm mắt lại, để Du Châu rực rỡ sắc hoa đào này trở thành chứng nhân cuối cùng cho một mối tình đã bị chôn vùi dưới gót giày của tham vọng.

Đề xuất Ngược Tâm: Chàng Thích Biển Xanh, Thiếp Chỉ Thích Chàng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện