Thế giới xung quanh dường như biến mất vào khoảnh khắc này, hơi thở giao hòa, quấn quýt không rời...Hơn nửa tiếng sau, Vân Kiều sắp khóc đến nơi: "Xin anh tha cho tôi đi mà.""Bảo bối tim gan, ráng nhịn một chút, anh còn một cái...""..." Mẹ nó, đúng là nhịp điệu muốn chết người mà!"Thơm quá, mềm quá, anh thích em quá... Thích quá đi mất...""Chết mất thôi hu hu..."...Sáng hôm sau!Vân Kiều khi tỉnh lại cảm thấy...
Đề xuất Cổ Đại:
Sáu Năm Sau Thảm Họa, Ta Mở Trang Trại Bằng Cách Trồng Giá