"Bốn năm ngày nữa là đủ rồi." Vân Kiều quả nhiên bị thu hút sự chú ý.
Cơ thể này là chuột lang, thai kỳ rất ngắn, thời gian ở cữ cũng rất ngắn.
Thực ra bây giờ cô đã hồi phục rồi, có thể chạy nhảy, cảm thấy cả người tràn trề sức lực, cứ như chưa từng trải qua việc sinh nở vậy.
Khoan đã!
Vân Kiều sau đó mới phản ứng lại: "Anh là hỏi giúp Mộc Bạch sao?"
"Ừm..." Lôi Tiêu thất vọng cúi đầu xuống: "Anh ta cứ ở đây mãi mà danh không chính ngôn không thuận thì cũng không ra làm sao cả, nếu em thấy ổn rồi thì để anh bảo anh ta chuẩn bị kỹ càng một chút để kết lữ."
Vân Kiều buồn cười hỏi: "Anh không buồn sao?"
"Dù sao người em thích nhất vẫn là anh, anh mới không buồn đâu."
"Thật không?"
"Đương nhiên là thật rồi!"
Lôi Tiêu chột dạ tránh ánh mắt cô, thực ra anh buồn lắm, buồn đến mức hận không thể xé xác Mộc Bạch ra.
Nhưng tộc trưởng sau khi rời đi hôm qua còn đặc biệt tìm anh nói chuyện rất lâu, ý tứ trong lời nói đều là không được ngăn cản Vân Kiều tìm thú phu khác nữa.
Không vì cái gì khác, mà là vì sự an toàn của Vân Kiều và nhóc con.
Lôi Tiêu cảm thấy mình thực sự không thể ích kỷ thêm nữa.
Nhưng mà, tim đau quá, cứ nghĩ đến Vân Kiều và Mộc Bạch... tim đau đến mức sắp không thở nổi nữa rồi.
Đúng lúc anh đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình thì Vân Kiều bước đến trước mặt anh, vòng tay qua cổ anh: "Khóc à?"
"Anh mới không có!" Lôi Tiêu lúng túng quay mặt đi, mắt hơi đỏ.
Vân Kiều hôn lên khóe miệng anh: "Đừng buồn nữa được không? Tối nay em..."
"Không được không được, em là Thánh Thư, vạn nhất lại mang thai nữa thì làm sao? Anh... anh đi gọi Mộc Bạch..."
"Đợi đã!"
Vân Kiều ra lệnh một tiếng, Lôi Tiêu lập tức đứng khựng lại, nhưng không dám quay người lại.
Anh không có sức kháng cự đối với Vân Kiều, sợ mình không kìm lòng được.
Vân Kiều vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau, kiễng chân ghé sát tai anh nói nhỏ một câu.
Lôi Tiêu ngơ ngác cả người.
Đổi chỗ?
Chỗ nào?
...
Khoảng ba tiếng sau, Lôi Tiêu mới biết "đổi chỗ" mà Vân Kiều nói là chỗ nào.
Cảm giác như... mở ra một cánh cửa thế giới mới vậy.
Lôi Tiêu hổn hển ôm lấy Vân Kiều từ phía sau: "Lão bà, sao em biết nhiều thứ thế?"
Vân Kiều mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc nổi, theo thói quen đổ thừa: "Thú Thần dạy đấy."
Thú Thần trong thần thức hải: 【 ?? 】
【 ... 】 Lão nương dạy ngươi mấy thứ này từ bao giờ hả?
【 Cái con nhóc vàng vọt kia, quá đáng rồi đấy nhé, bổn thần đường đường là Thú Thần, bộ không cần mặt mũi sao? Sao cái nồi gì cũng quăng cho bổn thần gánh thế? 】
【 Hừ! Đối phương không muốn tiếp chuyện với bà, và đã quăng cho bà một con chó. 】
【 Đối phương đã bắt lấy con chó ngươi quăng tới, mần thịt nó một trận rồi quăng trả lại. 】
Vân Kiều nhướng mày: 【 Còn nói mình không phải là người xuyên không à? 】
Thú Thần lỡ miệng nghẹn lời, trực tiếp giả chết luôn.
Vân Kiều gọi bà mấy tiếng không thấy hồi âm, cũng không có thời gian quản nữa.
Bởi vì Lôi Tiêu vẫn chưa ăn no, lại bắt đầu quấy rầy cô.
Hang động cách âm vốn không tốt, Mộc Bạch ở phòng bên cạnh hoàn toàn không ngủ được.
Anh cảm thấy kỳ động dục của mình sắp đến sớm luôn rồi.
"Cái thằng cha thú nhân rắn chết tiệt!!" Mộc Bạch vừa ấm ức vừa bực bội, nhưng cũng chẳng làm gì được Lôi Tiêu, ai bảo anh ta là thú phu đầu tiên chứ.
Hồi cha còn sống đã từng nói với anh rằng, nếu sau này anh có thể trở thành thú phu đầu tiên của giống cái, người anh cần lấy lòng chỉ có một, đó chính là bạn đời của mình.
Nếu chẳng may anh không thể trở thành thú phu đầu tiên của giống cái, vậy thì người cần lấy lòng sẽ là hai người —— giống cái và thú phu đầu tiên.
"Đừng có nhìn thú phu đầu tiên cũng là thú phu, nhưng địa vị của anh ta là không thể lay chuyển được đâu."
"Hãy tin cha đi, quan hệ tốt với thú phu đầu tiên là cực kỳ quan trọng đấy."
Thực tế đã chứng minh lời cha nói không sai chút nào, anh và thú phu đầu tiên của mẹ thân thiết như anh em ruột thịt vậy.
Đại phụ rất chăm sóc cha anh, kéo theo đó cũng rất chăm sóc anh.
Sau khi cha mất, cũng chính Đại phụ là người gánh vác việc nuôi dưỡng anh.
"Ngày đó... nếu Đại phụ cũng ở đó, cha có lẽ đã không chết nhỉ..."
Mộc Bạch đang nghĩ ngợi thì phòng bên cạnh truyền đến một tiếng thút thít cao vút của Vân Kiều, rõ ràng là lúc đang kêu thì bị ai đó bịt miệng lại.
Thế giới yên tĩnh rồi.
Một lát sau, có tiếng bước chân rời khỏi hang động.
Mộc Bạch đã quen với cái sở thích sau mỗi lần xong chuyện Lôi Tiêu đều phải đưa Vân Kiều đi tắm rửa sạch sẽ rồi.
Vừa rồi chắc là Lôi Tiêu đưa Vân Kiều ra ngoài tắm rồi.
Còn Tráng Tráng thì sao? Lôi Tiêu cũng mang đi rồi à?
Mộc Bạch khịt khịt mũi, trán lấm tấm vạch đen.
Hay lắm, Lôi Tráng Tráng bị bỏ lại rồi.
Cái đôi cha mẹ này đúng là tâm hồn treo ngược cành cây, đây là nhóc con Thần Thú đấy, cũng không sợ người ta bắt trộm mất.
Điều anh không biết là, chính vì có anh ở đây nên Lôi Tiêu mới yên tâm đưa Vân Kiều đi tắm như vậy.
Mộc Bạch thở dài một tiếng, cam chịu đứng dậy, đi qua trông nom Lôi Tráng Tráng.
Tội nghiệp Lôi Tráng Tráng, lúc ngủ cứ như con lợn con vậy, sấm đánh cũng không tỉnh.
Mộc Bạch nắn nắn cái vuốt nhỏ của nó, khóe miệng vô thức nở một nụ cười dịu dàng.
Thú nhân ở thú thế yêu thương nhóc con là thiên tính, huống chi là nhóc con Thần Thú đáng yêu thế này.
Không biết khi nào Vân Kiều mới kết lữ với anh, sau này sinh ra nhóc con liệu có cũng là Thần Thú không.
Mộc Bạch vô tình liếc thấy chiếc giường bị hai người làm cho bừa bộn, mí mắt lại giật nảy lên.
Trầm ngâm hồi lâu, Mộc Bạch cam chịu, cẩn thận bế cái tổ của Tráng Tráng đặt lên bàn, rồi thay tấm da thú bẩn ra, trải lại tấm sạch sẽ.
Cha à, con bây giờ làm theo đúng lời cha dặn rồi đấy, hy vọng cha đừng có hại con.
Đến khi Lôi Tiêu trở về, đập vào mắt anh là chiếc giường được trải phẳng phiu sạch sẽ.
Trong mắt Lôi Tiêu hiện lên một tia phức tạp.
Cái tên Mộc Bạch này là đồ kỳ quặc phải không?
Anh ta không biết tức giận, ăn giấm hay ghen tị sao?
Vậy mà còn có tâm trí đi dọn dẹp giường cho anh và Vân Kiều nữa.
Từ nhỏ đến lớn, anh đã gặp đủ loại giống đực có bạn đời, không có ai giống như Mộc Bạch cả.
Không chỉ vậy, bình thường có việc gì Mộc Bạch cũng tranh làm, thậm chí để Vân Kiều được ăn thịt nướng mật ong, còn tự nguyện đi làm mồi nhử.
Sau khi anh ta hái tổ ong rồi chạy trước, tên này mãi một lúc sau mới vác cái đầu đầy nốt ong đốt quay về.
Người ta đã nhún nhường đến mức này rồi, ngay cả kẻ cực kỳ hẹp hòi như Lôi Tiêu cũng không nỡ nhìn nữa.
Nhẹ nhàng đặt Vân Kiều lên giường xong, Lôi Tiêu ngập ngừng một lát rồi đi sang phòng của Mộc Bạch.
Mộc Bạch thấy anh thì ngẩn người: "Sao anh lại qua đây?"
Cũng may là anh đã ngửi thấy mùi của Lôi Tiêu mà quay về phòng mình trước, chính là sợ Lôi Tiêu ngại ngùng.
"Không có gì, Tráng Tráng hôm nay bú sữa xong thì phun ra sấm sét, ngày mai tôi định đưa nó vào rừng sâu ở một thời gian, để nó học cách điều khiển thiên phú của mình. Mấy ngày tôi không có nhà, Vân Kiều làm phiền anh vậy."
"??" Mộc Bạch mãi một lúc sau mới phản ứng lại được, Lôi Tiêu đây là đang tạo cơ hội cho anh sao?
Cảm ơn cha, lời cha nói quả nhiên không sai chút nào!
Quan hệ tốt với thú phu đầu tiên thực sự là quá quan trọng đi.
"Anh yên tâm, ai muốn làm hại Vân Kiều thì phải bước qua xác Mộc Bạch này!" Mộc Bạch lập tức thề thốt, vỗ ngực bôm bốp.
Lôi Tiêu bực bội lườm anh một cái, hậm hực bỏ đi.
Cũng tốt, mắt không thấy tim không phiền.
Mấy ngày anh không có nhà, hy vọng Mộc Bạch có thể thuận lợi kết lữ với Vân Kiều.
Đề xuất Cổ Đại: Trường An Chờ Ta Chọn Chồng