Quả Quả đỏ mặt, âm thầm lườm anh một cái, nhanh chóng ưỡn ngực tiếp tục nói: "Tôi là nói, bây giờ các người nói lời không giữ lấy lời, là muốn đối đầu với bộ lạc Quần Thú chúng tôi sao?"
Hồ Thanh cuống quýt: "Không có không có, tuyệt đối không có, chúng tôi..."
"Cho dù là vậy thì đã sao?" Hồ Tuyết ngắt lời Hồ Thanh, cười lạnh nói: "Một bộ lạc lưu lãng thú mà thôi, thực sự coi mình là cái gì rồi sao? Tôi cứ nói lời không giữ lấy lời đấy, cô có thể làm gì tộc Hồ chúng tôi? Hay là cô định vứt bỏ Hồ Vân?"
"Không phải, con đã làm sai chuyện gì đâu?" Hồ Vân trợn tròn mắt, đáng thương kéo tay Quả Quả: "Quả Quả, anh cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, em đừng bỏ anh mà, nếu không anh sẽ biến thành đọa lạc thú mất."
"Em biết, anh yên tâm, anh mãi mãi là thú phu đầu tiên của em." Quả Quả an ủi anh một câu, rồi mới nói: "Nếu đã như vậy, mời hai vị về cho, tôi tin rằng tộc Miêu rất sẵn lòng đến bộ lạc chúng tôi để cùng chung sống."
Sắc mặt Hồ Thanh thay đổi.
Sắc mặt Hồ Tuyết cũng trở nên khó coi.
Xung quanh đây có ba bộ lạc lớn, bộ lạc Quần Thú, tộc Hồ và tộc Miêu.
Ba bộ lạc thực lực ngang ngửa nhau, bình thường nước sông không phạm nước giếng.
Nếu thực sự liên minh thì tộc Hồ sẽ rất nguy hiểm.
Hồ Tuyết không thèm đếm xỉa đến Quả Quả nữa, nhìn sang Trư Đại Hải vẫn luôn im hơi lặng tiếng: "Tộc trưởng Quần Thú, ông cứ để một giống cái ở đây chỉ tay năm ngón như vậy sao?"
Trư Đại Hải cười như không cười nói: "Bà chẳng phải cũng là giống cái đang chỉ tay năm ngón ở đây sao? Hơn nữa, bà vẫn chưa phải là tộc trưởng đâu, Quả Quả nhà tôi thì khác, con bé là tộc trưởng đời tiếp theo của bộ lạc Quần Thú, những gì con bé nói cũng chính là những gì tôi muốn nói."
"Được, tốt lắm, tôi chỉ có một điều kiện đó thôi, các người không đồng ý thì tộc Hồ chúng tôi sẽ không chuyển qua đây, cứ vậy đi!" Hồ Tuyết hầm hầm bỏ đi.
Khóe mắt Hồ Thanh giật giật, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Hồ Vân liếc nhìn ông cha già nhà mình, đảo mắt một vòng, âm thầm "bơm đểu" ông: "Cha à, cha cái gì cũng tốt, chỉ có điều là không đủ cứng rắn, rõ ràng cha mới là tộc trưởng, sao cứ phải nghe lời Vu Y chứ? Người không biết lại tưởng tộc trưởng tộc Hồ là Vu Y đấy!"
Hồ Thanh giận dữ: "Thằng ranh con, con thì biết cái gì? Đó là Vu Y đấy, nếu bà ấy bỏ đi thì tộc Hồ còn được gọi là bộ lạc nữa không?"
Hồ Vân tiếp tục dụ dỗ: "Không có bà ấy, chẳng phải còn có Vân Kiều sao? Chỉ cần cha đưa tộc nhân đến đây sinh sống, Vu Y của bộ lạc Quần Thú chẳng phải chính là Vu Y của tộc Hồ chúng ta sao?"
Hồ Thanh: "..." Câu này nghe có vẻ, không có gì sai.
Thấy ông đã dao động, Hồ Vân thừa thắng xông lên: "Cha, Quả Quả đang mang nhóc con của con rồi, chẳng lẽ sau này cha không muốn ngày nào cũng được nhìn thấy cháu nội sao?"
Hồ Thanh nghe vậy mừng rỡ, đôi mắt sáng rực chằm chằm vào bụng Quả Quả: "Có nhóc con rồi sao?"
Quả Quả gật đầu: "Chúng con cũng mới biết thôi, đã được hơn hai mươi ngày rồi."
"Tốt, tốt tốt tốt..." Hồ Thanh phấn khích xoa tay, cười ngây ngô: "Nếu là một giống cái thì tốt quá, đương nhiên, giống đực cũng tốt, chỉ cần là cháu của ta thì ta đều thích hết, hì hì hì..."
Hồ Vân thở dài một tiếng: "Nhưng các người lại nói lời không giữ lấy lời, nói khó nghe một chút, Quả Quả chính là bị lừa mới sinh nhóc con cho con đấy, giống cái mang thai tính tình đều không tốt, tuy bây giờ cô ấy nói là không trách con, nhưng sau này ai mà biết được?"
"Đúng rồi, cha còn chưa biết đâu nhỉ? Quả Quả hôm qua đã tìm thú phu thứ hai rồi, vạn nhất tên thứ hai đó nói xấu con, Quả Quả tức giận không cần nhóc con nữa thì làm sao bây giờ?"
Nói xong, Hồ Vân còn kéo kéo váy da thú của Quả Quả.
Quả Quả hiểu ý ngay, véo tai anh giả vờ tức giận nói: "Anh còn nói nữa, là ai đã thề thốt nói rằng chỉ cần tôi để anh làm thú phu đầu tiên là anh sẽ đưa bộ lạc sáp nhập vào? Anh là đồ lừa đảo, tộc Hồ các người đều là đồ lừa đảo."
"Ái chà chà... Cha ơi, cha nói gì đi chứ, cô ấy bây giờ đã véo tai con rồi, ai biết sau này có ra tay với nhóc con của con không, cha còn muốn cháu nội nữa không đấy."
"Ta muốn, ta muốn chứ!" Hồ Thanh cuống quýt, đấu tranh một hồi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm: "Con cho cha thêm chút thời gian, cha nhất định sẽ đưa tộc nhân chuyển qua đây, đến lúc đó ai không muốn đi thì cứ đi theo Vu Y đi, cha không quản họ nữa."
Quả Quả hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới buông anh ra nhìn Hồ Thanh: "Cha, con lại tin cha thêm một lần nữa, nếu các người còn tai... nói lời không giữ lấy lời, con sẽ nhờ Vu Y của bộ lạc con giúp con giết chết nhóc con đấy."
"Con yên tâm, cha nhất định sẽ tới, tuyệt đối nói lời giữ lời."
Hồ Thanh hạ quyết tâm vội vàng rời đi.
Trư Đại Hải mỉm cười nhìn Hồ Vân, chỉ tay vào anh: "Cái thằng nhóc này, dụ dỗ cha mình thì thôi đi, đến cả nhóc con của mình cũng đem ra lợi dụng."
Hồ Vân bĩu môi nói: "Ai bảo ông ấy nói lời không giữ lấy lời chứ, Quả Quả một lòng muốn bộ lạc Quần Thú lớn mạnh, con là thú phu đầu tiên của cô ấy, đương nhiên phải đứng về phía cô ấy rồi."
"Tốt!" Trư Đại Hải hài lòng gật đầu: "Tuy con và Quả Quả kết lữ ban đầu là trao đổi điều kiện, nhưng bây giờ xem ra, con thực sự rất thương Quả Quả."
Hồ Vân mặt vênh lên: "Đương nhiên rồi, con thích Quả Quả, cả đời này đều phải đối xử tốt với cô ấy."
"..." Quả Quả đỏ mặt, lườm anh một cái đầy nũng nịu: "Vạn nhất cha anh vẫn nói lời không giữ lấy lời thì sao?"
"Sẽ không đâu, mà cho dù có như vậy cũng không sao, không có tộc Hồ thì còn có tộc Miêu, mẹ của Mộc Bạch là Vu Y tộc Miêu, đợi Mộc Bạch trở thành thú phu thứ hai của Vân Kiều, anh sẽ đi dụ dỗ... à không... anh sẽ đi thuyết phục anh ta, để anh ta nghĩ cách đưa tộc Miêu sáp nhập vào. Chỉ cần một nhà độc đại, các bộ lạc nhỏ xung quanh tự nhiên sẽ tìm đến thôi, đây chính là cái gọi là 'theo phong trào' mà Vân Kiều đã nói đấy!"
"..." Thú nhân tộc Hồ quả nhiên đều xảo quyệt.
"Đúng rồi." Quả Quả nhớ ra lời dặn của Vân Kiều: "Anh qua chỗ Vân Kiều một chuyến đi, cậu ấy sẽ dạy anh làm đồ mộc."
Hồ Vân nghi hoặc: "Đồ mộc?"
"Thôi bỏ đi, tôi đi cùng anh, chúng ta vừa đi vừa nói."
...
Vân Kiều sinh ra ở một ngôi làng miền núi hiện đại, gia đình không mấy khá giả.
Từ khi còn rất nhỏ, cha mẹ cô đã đi làm ăn xa, cô trở thành đứa trẻ bị bỏ lại, sống cùng ông bà nội.
Cho đến năm lên bảy tuổi, cha mẹ mua được nhà trên phố mới đón cô và ông bà lên sống cùng.
Hồi ở trong làng, để phụ giúp gia đình, bà nội thường đan lát mấy cái sọt, cái gùi, ông nội cũng điêu khắc mấy món đồ gỗ nhỏ, đến ngày chợ phiên sẽ mang ra thị trấn bán.
Nếu may mắn, ông nội còn nhận được thêm mấy việc làm riêng.
Vân Kiều từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy, tuy không tinh thông nhưng cũng có hiểu biết nhất định về nghề điêu khắc.
Để ngăn các thú nhân vừa nhìn đã biết làm ngay, cô không chỉ phải dạy cách làm đồ nội thất, mà còn phải dạy Hồ Vân cách điêu khắc.
Thông thường điêu khắc chia làm mấy bước: tạo phôi, phác thảo, gọt phẳng, điêu khắc tinh xảo, mài bóng và lên màu.
Ở nơi vật liệu thiếu thốn như thú thế này, bước lên màu có thể bỏ qua.
Ngoài điêu khắc trên đồ nội thất, còn có một số thành phẩm điêu khắc gỗ cũng cần phải học.
Cũng may là Hồ Vân cực kỳ thông minh.
Vân Kiều còn phát hiện anh có thiên bẩm nhất định trong việc vẽ vời.
Cô nói gì Hồ Vân cũng hiểu, suy một ra ba, việc nắm bắt các tầng thứ sáng tối thậm chí có thể sánh ngang với một họa sĩ vẽ phác thảo trung cấp.
Chỉ mất hai ngày, Hồ Vân đã trực tiếp "tốt nghiệp".
Vân Kiều há hốc mồm kinh ngạc, có một cái nhìn hoàn toàn mới về chỉ số thông minh của thú nhân tộc Hồ.
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Từ Hôn, Nạp Thường Dân Làm Thê; Ta Cải Giá Tam Hoàng Tử, Khiến Hắn Hối Hận Khôn Nguôi