"Vâng! Tôi tin anh!" Vân Kiều tỏ vẻ đầy cảm động, nhưng lúc anh ta không nhìn thấy thì lại không ngừng trợn trắng mắt.Lời hay ý đẹp thì ai mà chẳng biết nói?Một thú nhân đến cả giới hạn đạo đức cũng không có, thì có thể trông mong gì vào lời thề thốt đầu môi của hắn chứ?Ưng Dương dường như nhận ra Vân Kiều không vui, bèn nói tiếp: "Cô đến Ưng tộc lâu như vậy rồi...
Đề xuất Hiện Đại:
Cô Ấy Không Yêu Tôi, Nhưng Khi Tôi Đòi Chia Tay, Cô Ấy Lại Cuống Quýt