Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 11: Vu Y ép buộc Vân Kiều đe dọa

Mấy người ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là Vu Y.

Bà ta không đi một mình, phía sau còn có hai giống đực, Bạch Vi cũng có mặt ở đó.

"Các người dám khinh nhờn sứ giả của Thú Thần là Hỏa Thần, gây ra hỏa hoạn rừng xanh."

Vu Y nói xong liền trừng mắt nhìn Vân Kiều: "Lại là cháu đúng không? Có phải cháu đã gọi Hỏa Thần tới không?"

Quả Quả nhíu mày nói: "Vu Y, không liên quan đến Vân Kiều, là cháu nài nỉ cậu ấy dạy cháu đấy, thịt chín có thể..."

"Cháu im miệng." Vu Y ngắt lời cô: "Cháu là loại giống cái gì ta còn lạ gì nữa, đều là do Vân Kiều làm hư cháu."

Quả Quả nghe vậy liền không vui: "Bà lạ gì cháu chứ? Bà là Vu Y trong bộ lạc, vốn dĩ lời này cháu không nên nói, nhưng bà càng ngày càng quá đáng rồi. Cháu là Quả Quả, con gái của Trư Đại Hải, mẹ cháu là Lộc Đóa, bà chẳng là gì của cháu cả, dựa vào cái gì mà hết lần này đến lần khác quản thúc cháu?"

Vu Y ngơ ngác nhìn Quả Quả, cứ như lần đầu tiên mới biết cô vậy: "Cháu dám nói chuyện với ta như thế sao? Ta là Vu Y của bộ lạc đấy."

Quả Quả bực bội nói: "Đúng vậy, bà là Vu Y, chứ không phải cha mẹ cháu, làm ơn đừng có lần nào cũng dùng giọng điệu của cha mẹ cháu để nói chuyện với cháu được không?"

"Cháu... cháu... cháu..."

Vu Y tức đến run cả người, Bạch Vi thấy vậy vội tiến lên đỡ lấy bà ta, không đồng tình nhìn Vân Kiều: "Quả Quả trước đây rất ngoan, cũng rất tôn trọng Vu Y, bây giờ biến thành thế này, chẳng lẽ là do cậu làm hư cô ấy sao? Mình thấy hai người thường xuyên ở bên nhau."

Vân Kiều: "..." Có những người sinh ra đã không hợp cạ, chẳng liên quan gì đến việc cô là ai cả.

Lôi Tiêu không chịu nổi việc người khác nhắm vào Vân Kiều, đang định tiến lên thì Vân Kiều đã cản anh lại, cô ngồi xuống dùng cành cây cậy một ít đất bùn dập tắt lửa, sau đó mới nhìn Vu Y: "Vu Y, lửa đã tắt rồi, được rồi chứ?"

Vu Y ngẩn người, không ngờ ngọn lửa này không lan rộng mà dùng bùn là dập tắt được ngay.

Bạch Vi nhận ra vẻ mặt dịu đi của Vu Y, liền tranh thủ lên tiếng: "Dập tắt rồi thì đã sao? Dùng lửa là không đúng, hôm nay là do chúng tôi nhìn thấy, vậy sau này lúc chúng tôi không nhìn thấy thì sao?"

Đến mức Vân Kiều cũng thấy mất kiên nhẫn: "Vậy cô nói xem phải làm thế nào?"

"Ơ..." Bạch Vi nghẹn lời, nhanh chóng nói tiếp: "Trừ phi cậu thề với Thú Thần, sau này không bao giờ được khinh nhờn Hỏa Thần nữa."

"Bạch Vi nói đúng!" Vu Y tán thành gật đầu: "Vân Kiều, chỉ cần cháu thề với Thú Thần, chuyện hôm nay coi như xong."

Vân Kiều: "..." Thú Thần nhà bà hình như đang ở trong đầu tôi đấy.

Tiếc là, gọi không thưa!

"Xin lỗi, lời thề này tôi sẽ không lập, lửa tôi cũng sẽ tiếp tục dùng, nếu các người có ý kiến..."

"Vậy thì đến Miêu tộc bộ lạc của chúng tôi!" Hồ Vân lập tức xen vào hứa hẹn: "Thánh Thư, cô yên tâm, Miêu tộc bộ lạc chúng tôi sẽ không hạn chế bất kỳ hành động nào của cô, đừng nói là nhóm lửa, cô muốn đốt cả khu rừng này cũng được."

Vân Kiều: "... Cũng không cần thiết đâu."

"Không sao không sao, cây trong rừng đốt rồi còn mọc lại được, chứ Thánh Thư chỉ có một, đương nhiên là cô quý giá hơn rồi!"

"Tôi thấy rời khỏi đây cũng tốt, dù sao ngoại trừ tộc trưởng và Quả Quả, thú nhân trong bộ lạc đều coi thường cô." Lôi Tiêu sắc mặt thản nhiên, nhưng mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Vu Y: "Vu Y, bà thấy sao?"

"Các người... các người..." Vu Y đã quen được các thú nhân tâng bốc, chưa có thú nhân nào dám làm bà ta bẽ mặt.

Quả Quả mất kiên nhẫn nói: "Vu Y, bà thật sự muốn ép người ta đi sao? Thôi được rồi, cháu đi tìm cha."

"Ai bảo ta muốn ép cô ta đi chứ?" Vu Y cũng cuống lên.

Bà ta không ưa Vân Kiều thật, nhưng bà ta chưa bao giờ nghĩ đến việc đuổi cô đi.

Đây là Thánh Thư, bà ta còn trông cậy vào cô để thu hút những giống đực mạnh mẽ, giúp bộ lạc hưng thịnh hơn cơ mà!

Tiếc là Bạch Vi lại là kẻ không biết nhìn xa trông rộng, vừa nghe Vân Kiều muốn đi liền vội nói: "Cậu đi đi! Không đi tôi khinh cậu!"

Sắc mặt Vu Y biến đổi, nghiêm giọng quát: "Câm miệng!"

"Cô, cô mắng cháu?" Bạch Vi không thể tin nổi nhìn bà ta.

"Vân Kiều là Thánh Thư, cháu có đi thì cô ấy cũng không đi, xin lỗi Vân Kiều mau."

"Cô..."

"Nhanh lên, không xin lỗi thì sau này đừng có nhận người cô này nữa!"

Vành mắt Bạch Vi lập tức đỏ hoe, cứ như chịu uất ức lớn lắm, không cam lòng không tình nguyện nói lời xin lỗi với Vân Kiều.

Vân Kiều không chấp nhận, cũng chẳng buồn để ý đến cô ta: "Vu Y, bà đến đây là có chuyện gì sao?"

Vu Y khẽ khắng một tiếng, khôi phục lại vẻ cao ngạo thường ngày, chỉ vào hai giống đực phía sau nói: "Hai người này, một người là đệ nhất dũng sĩ tộc mèo Mộc Bạch, một người là con trai của tộc trưởng tộc trùng, cháu hãy nhận hai người họ làm thú phu thứ hai và thứ ba đi."

"..." Cái giọng điệu ra lệnh hiển nhiên này, Vân Kiều thật sự bái phục, vẻ mất kiên nhẫn trong mắt ngày càng đậm: "Xin lỗi, hiện tại tôi không có ý định tìm thú phu thứ hai, Vu Y không có việc gì thì mời về cho!"

Vu Y nhíu mày nói: "Cháu là Thánh Thư, sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều thú phu, thêm hai người thì đã sao? Thiếu tộc trưởng tộc trùng nói rồi, chỉ cần cháu bằng lòng để cậu ta làm thú phu thứ hai, sinh con non cho cậu ta, tộc trùng họ sẽ gánh vác lượng muối cho Quần Thú Bộ Lạc chúng ta trong một năm."

"Đúng vậy!" Ngõa Lực tiến lên một bước, nhìn Vân Kiều với vẻ thèm thuồng: "Chỉ cần cô để tôi làm thú phu thứ hai của cô, đừng nói là muối, tôi thậm chí còn có thể giao phương pháp làm muối cho các người."

"..." Nhìn cái vẻ mặt coi trời bằng vung của anh ta kìa, không biết còn tưởng họ làm ra muối tinh luyện không bằng!

Vân Kiều bực bội nói: "Cái gọi là làm muối của anh, chẳng phải là lấy một ít nước biển, dùng lửa đun cạn nước biển sao? Có gì to tát đâu chứ?"

Lời này vừa thốt ra, mấy người đều ngẩn ngơ.

Nhìn Vân Kiều, rồi lại đồng loạt nhìn Ngõa Lực.

Ngõa Lực trợn mắt há hốc mồm: "Cô... sao cô lại biết được? Phương pháp này rõ ràng là cha tôi nghĩ ra, lẽ nào cô và cha tôi..."

Nói đến đây, ánh mắt Ngõa Lực dần trở nên hèn hạ.

Tộc trùng của họ sống ở khu rừng không xa bờ biển, thường xuyên hoạt động ven biển.

Có một ngày thủy triều rút, cha anh ta, tức là tộc trưởng tộc trùng đi dạo ven biển, phát hiện trong cát sỏi có một số vật thể màu trắng.

Cha nếm thử, hóa ra là muối.

Cha anh ta là một giống đực vô cùng thông minh, nhìn mặt trời trên cao, nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân.

Thế là cha lập tức mang một ít nước biển về, lại vào hai năm trước khi rừng bị cháy, đã dũng cảm âm thầm lấy một ít mồi lửa.

Không ngờ, đun cạn nước biển, thực sự thu được muối.

Kể từ đó, tộc trùng yếu ớt nắm giữ được cái gọi là kỹ thuật làm muối và bắt đầu trỗi dậy.

Muối của bất kỳ bộ lạc nào trong vòng trăm dặm đều đến từ tộc trùng bộ lạc.

Tộc trùng nắm giữ kỹ thuật làm muối nên rất đắc ý, căn bản không cần ra ngoài săn bắn cũng có thức ăn không bao giờ hết.

Chỉ trong hai năm, tộc trùng vẫn yếu ớt, nhưng số lượng thú nhân ngày càng đông, ngày càng hưng thịnh.

Kỹ thuật làm muối này cũng trở thành bí mật không truyền ra ngoài của tộc trùng.

Nhưng Ngõa Lực không ngờ, bí mật hàng đầu của tộc trùng họ lại bị Thánh Thư biết được.

Lôi Tiêu nghe mà nổi trận lôi đình: "Còn nói nhảm nữa, coi chừng ông xé xác mày ra đấy."

Ngõa Lực giật mình, vội vàng trốn sau lưng Vu Y, thò cổ ra nói: "Vậy anh để Thánh Thư nói xem, sao cô ta lại biết bí mật của tộc trùng chúng tôi?"

Đề xuất Xuyên Không: Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện