6.
Khi tôi khó khăn lắm mới bò được ra đến cửa và vịnh tay vào nắm đấm.
Qua lỗ mắt mèo, đôi mắt đỏ ngầu của Kỷ Hàng như xoáy sâu vào tim tôi.
Sức lực toàn thân tôi bỗng chốc tan biến. Tại sao lần nào Kỷ Hàng cũng có mặt bên cạnh tôi đúng lúc như vậy chứ?
Kỷ Hàng đang loay hoay cầm một món đồ nhỏ trên tay, anh bảo: "Nằm xuống cho hẳn hoi nào."
Tôi ngơ ngác: "?"
"Dùng thuốc là sẽ khỏi thôi."
Nhìn viên đạn hạ sốt trên tay anh, tim tôi đập thình thịch vì sợ hãi.
Kỷ Hàng không cho phép tôi từ chối, động tác trên tay không hề chậm lại: "Dùng cái này mới nhanh khỏi."
Làm sao t...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 4 giờ 35 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 500 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Kế hoạch Diệu Bút: Đỉnh Tháp Cao