Thẩm Nhân vốn chẳng muốn đoái hoài gì đến Tiêu Trạch, nhưng hắn lại dường như đã tìm được một người tri kỷ để dốc bầu tâm sự.
Buổi tối hắn đến chỗ Tống Quản, vừa dằn vặt đau khổ, vừa đắm chìm không dứt.
Đến trưa, hắn lại đúng giờ sang chỗ Thẩm Nhân dùng bữa, vừa sầu muộn vừa kể lể.
Nói xong, hắn còn nhìn Thẩm Nhân với vẻ mặt viết đầy dòng chữ: Trẫm thật sự rất đau khổ, nàng nhất định hiểu cảm giác của trẫm, đúng không?
Thẩm Nhân thầm nghĩ: Ta trông giống hạng người rẻ rúng lắm sao?
Nàng hối hận vì ban đầu đã nói những lời kia để khiến Tiêu Trạch lơi lỏng cảnh giác. Kết quả là làm Tiêu Trạch cảm động, còn bản thân thì buồn nôn.
Tuy nhiên, việc Tiêu Trạch coi nàng là đối tư...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 4.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Gả Cho Đại Hoàng Tử, Thanh Mai Trúc Mã Từng Công Khai Từ Hôn Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương ạ