Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 4:Xây một tòa lầu

Một chiếc xe ngựa giản dị dừng lại ở cuối con hẻm vắng vẻ, gã sai vặt dỡ bậc thềm, xe ngựa trực tiếp tiến vào trong sân.

Cánh cửa lớn đóng lại, thị nữ đỡ một nữ tử đội nón che mặt xuống xe.

Một phụ nữ đeo mạng che mặt, khí chất điềm đạm tiến lại đón: "Đại tiểu thư, sao người lại ra ngoài vào lúc này?"

Thẩm Họa tháo nón che mặt, khẽ gật đầu: "Tĩnh di."

Trương Tĩnh vốn là quản sự theo hầu mẫu thân của Thẩm Họa, từ nhỏ đã cùng Ninh Vũ lớn lên, sau này luôn phụ trách quản lý của hồi môn cho bà.

Khi mẫu thân Thẩm Họa qua đời, Trương Tĩnh cũng từng lao vào biển lửa cứu người, nhưng lửa quá lớn, người không cứu được, ngược lại bà còn bị lửa thiêu rụi một cánh tay và một bên mặt, vì vậy lúc nào cũng phải đeo mạng che mặt.

Dưới lớp mạng che mặt là dung mạo đáng sợ đến dữ tợn, nhưng ánh mắt bà nhìn Thẩm Họa lại tràn đầy vẻ dịu dàng.

"Người đang mang thương tích, sao còn chạy loạn khắp nơi thế này?"

Trương Tĩnh nắm lấy tay Thẩm Họa, lòng đau như cắt: "Con bé ngốc này, ta biết con hận hắn, nhưng cũng không thể ra tay lộ liễu như vậy được."

Việc ra tay với Bùi Nghiên Lễ đúng là do Thẩm Họa nhất thời xung động. Hận thù dâng trào, cộng thêm khí thế bồng bột của tuổi trẻ khiến nàng không thể khống chế bản thân, để rồi phải trả một cái giá thảm khốc.

Nhưng giờ đây đối với nàng, chỉ cần không bị kẻ chiếm xác kia đoạt lấy thân thể, mọi chuyện khác đều là chuyện nhỏ.

Thẩm Họa nén lại cảm xúc, lập tức chuyển sang chuyện chính: "Vết thương của Vân Phi ca thế nào rồi?"

Trương Tĩnh đáp: "Chút thương nhẹ thôi, không đáng ngại. Nó còn trẻ, thân hình cường tráng, dưỡng vài ngày là khỏi."

Hai người bước vào trong phòng, khắp nơi nồng nặc mùi máu tanh lẫn với mùi thuốc. Một thanh niên có làn da màu lúa mạch đang khó nhọc chỉnh đốn lại y phục.

Dù y phục đã nhanh chóng che đi, nhưng vẫn có thể thấy lớp băng gạc quấn quanh vùng bụng.

Trương Vân Phi là con nuôi của Trương Tĩnh, cũng có thể coi là cùng Thẩm Họa lớn lên, hiện đang giúp nàng làm việc.

Hắn vội vàng khép áo lại, nở nụ cười bẽn lẽn: "Đại tiểu thư."

Thẩm Họa khẽ nhíu mày, định bảo hắn bị thương thì cứ nằm nghỉ cho tốt, đừng có gượng dậy làm gì, nhưng nghĩ lại bản thân mình cũng đang mang vết thương trên lưng, nàng đành im lặng.

Thẩm Họa trò chuyện với Trương Tĩnh một lát, Trương Tĩnh tìm cơ hội rời đi, để lại không gian riêng cho Thẩm Họa và Trương Vân Phi.

Cửa phòng mở ra, Cốc Vũ và Thanh Hòa canh giữ bên ngoài. Trong phòng, Trương Vân Phi kể lại chi tiết quá trình mình bị thương cho Thẩm Họa nghe.

Thẩm Họa hận Bùi Nghiên Lễ, nhưng nàng càng hiểu rõ kẻ thù thực sự của mình là đám sát thủ kia, cùng với kẻ chủ mưu đứng sau chúng.

Những năm qua nàng luôn muốn điều tra chuyện năm xưa, đáng tiếc thế lực mỏng manh, không biết bắt đầu từ đâu.

Mãi đến gần đây, Trương Vân Phi gặp được một nhóm người đặc biệt. Lần theo dấu vết, hắn tình cờ phát hiện những kẻ đó có liên quan đến Tiết gia – mẫu tộc của Thái tử. Hắn vốn định tiếp tục dò xét nhưng lại bị phát giác, trong lúc chạy trốn đã bị thương, may mà không nguy hiểm đến tính mạng.

Ngày hôm đó Thẩm Họa nhận được tin này, sau cơn chấn động, nàng hiểu rằng đó không phải là một thế lực khổng lồ mà mình có thể chống lại. Ý nghĩ đầu tiên của nàng là tìm Thẩm Trác thương lượng. Dù người cha này rất máu lạnh, nhưng trong lòng Thẩm Họa thời niên thiếu, phụ thân và gia tộc vẫn là chỗ dựa có thể trông cậy. Không ngờ Thẩm Họa ngây thơ lại gặp Bùi Nghiên Lễ vào ngày hôm đó, còn nghe thấy những lời tuyệt tình từ miệng Thẩm Trác.

Trong lúc xung động ra tay, nàng bị Thẩm Trác đánh trọng thương, sau khi tỉnh lại thì thân xác đã bị kẻ khác chiếm giữ, hoàn toàn quên mất chuyện báo thù.

Hai năm bị đoạt mất thân xác tuy đau đớn, nhưng lại khiến tâm tính Thẩm Họa trưởng thành nhanh chóng, còn giúp nàng biết được rất nhiều chuyện mà với năng lực của nàng trước đây không tài nào biết được.

Quá trình tuy khổ ải, nhưng cuối cùng nàng cũng đã trở về.

Giờ đây, nàng phải dẹp loạn, đưa mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo.

"Chỗ này không cần tiếp tục điều tra nữa, ta có việc khác giao cho huynh." Với những gì Thẩm Họa biết, những điều Trương Vân Phi tra được ngay cả lớp vỏ ngoài cũng không tính là gì, những âm mưu thực sự kia không phải là thứ hắn có thể chạm tới.

Trương Vân Phi không chút do dự đồng ý: "Đại tiểu thư cứ việc sai bảo."

Thẩm Họa đột nhiên dừng lại, nhìn thiếu niên có gương mặt chất phác trước mặt. Thẩm Họa năm nay mười sáu, Trương Vân Phi lớn hơn nàng hai tuổi, cũng mới mười tám.

Vì đi theo Trương Tĩnh làm ăn, lăn lộn nơi phố thị nên hắn có vẻ chín chắn vượt xa bạn lứa, nhưng dù sao cũng mới mười tám tuổi, đang độ thanh xuân rực rỡ nhất.

Trong lúc bị giày vò, nàng từng nghĩ mình đã hóa điên, nhưng khi nhìn thấy những người thân cận trung thành này, nàng lại nực cười nhận ra mình vẫn còn lương tri.

"Trương Vân Phi..."

Thẩm Họa gọi tên hắn, hồi lâu không nói gì thêm.

Trong tầm mắt của Trương Vân Phi, ánh mắt Thẩm Họa lúc sáng lúc tối, phức tạp khó đoán.

"Đại tiểu thư có gì xin cứ nói thẳng."

Một lát sau Thẩm Họa mới lên tiếng: "Ta muốn huynh đổi một thân phận khác, xây cho ta một tòa lâu."

Thẩm Họa đưa bản kế hoạch đã chuẩn bị sẵn qua. Nàng có tiền, Trương Vân Phi có năng lực, nàng tin hắn có thể hoàn thành.

Trương Vân Phi tuy không hiểu nhưng sau khi xem qua sơ lược liền trịnh trọng nhận lời: "Nhất định hoàn thành nhiệm vụ đại tiểu thư giao phó."

Thẩm Họa nhìn hắn, đột nhiên mỉm cười, rạng rỡ và hồn nhiên như thuở nào: "Vân Phi ca, mọi chuyện trông cậy vào huynh."

Sau khi Ninh Vũ qua đời, Thẩm Trác tục huyền, không mấy để tâm đến đứa con gái là Thẩm Họa, nàng gần như do một tay Trương Tĩnh nuôi nấng.

Trương Vân Phi là con nuôi của Trương Tĩnh, mà Thẩm Họa cũng chẳng khác nào nửa đứa con gái của bà.

Họ không có quan hệ huyết thống nhưng cùng nhau lớn lên, tình cảm vô cùng sâu đậm.

Thẩm Họa biết mình đang làm gì, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho kết cục xấu nhất là cái chết.

Nàng không muốn liên lụy đến họ, nhưng những người nàng có thể tin tưởng giao phó chỉ có họ mà thôi.

Hơn nữa, họ vốn đã bị buộc chặt vào nhau, nếu nàng có chuyện, họ cũng chẳng thể có kết cục tốt đẹp.

Kiếp trước khi nàng bị Tưởng Đồng chiếm xác, Trương Vân Phi dù nhận ra điều bất thường nhưng vẫn vì cứu nàng mà chết.

Sau khi Tưởng Đồng có được thân thể của nàng, ả ta tìm mọi cách lấy lòng Bùi Nghiên Lễ, không chỉ bày ra đủ trò để tình cờ gặp gỡ, tìm thuốc chữa chân cho hắn, nói tốt cho hắn, thậm chí không tiếc đánh đổi danh dự, không biết liêm sỉ mà tuyên bố không phải hắn thì không gả.

Trương Tĩnh vừa phẫn nộ vừa bàng hoàng, nhiều lần nhắc nhở ả đừng quên mối thù giết mẹ, khuyên ả quay đầu là bờ.

Trong đầu Tưởng Đồng chỉ toàn là việc làm kẻ bám đuôi Bùi Nghiên Lễ, Trương Tĩnh – người "xúi giục" ả báo thù – đương nhiên trở thành kẻ thù. Thế là ả lừa Trương Tĩnh vào kho hàng đã tưới đầy dầu hỏa, tạo ra một vụ tai nạn, sống sờ sờ thiêu bà thành tro bụi.

Khắp người Trương Tĩnh vốn đã đầy vết bỏng, thường xuyên đau đớn đến mức khó ngủ, vậy mà Tưởng Đồng lại dùng thân xác của Thẩm Họa đưa bà vào hỏa trường. Lúc đó bà đã đau đớn và tuyệt vọng đến nhường nào!

Mà Thẩm Họa khi ấy chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn trong chính cơ thể mình, phẫn nộ và đau đớn đến cực điểm nhưng cũng hoàn toàn bất lực.

Được nhìn thấy họ còn sống là niềm an ủi hiếm hoi trong lòng Thẩm Họa.

Nàng không muốn liên lụy họ, nhưng nàng cũng hiểu rõ giữa họ có mối dây liên kết không thể cắt đứt.

Cùng giúp đỡ nhau, cùng trở nên mạnh mẽ, cùng tìm đường sống, đó là lối thoát duy nhất của họ.

---

Thẩm Họa còn chưa về đến nhà, Thanh Hòa đang đợi ở phủ đã phái tiểu sai đến báo tin. Thẩm Trác đang cầm gậy muốn đánh nàng, hiện đang đợi ở chính đường.

Thẩm Họa không đi về phía chính đường mà định đi vòng để về phòng mình. Tuy nhiên, Thẩm Trác đã đợi từ lâu sao có thể buông tha cho nàng?

"Bắt nó lại cho ta!"

Tiếng gầm của gia chủ vang lên, quản gia dẫn theo gia đinh, nhìn Thẩm Họa với vẻ khó xử: "Đại tiểu thư, xin đừng làm khó chúng tôi."

Thẩm Họa khựng lại một lát, dưới cái nhìn tưởng như khách khí nhưng thực chất là đe dọa của quản gia, cuối cùng nàng vẫn xoay người bước tới.

Đề xuất Hiện Đại: Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân, Thiếp Liền Bỏ Trốn
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện