“Bái kiến chủ mẫu.” Một giọng nói đột ngột vang lên, tiếp theo sau đó những lời nói ra lại chẳng mấy lọt tai, “Chủ mẫu thực sự vất vả rồi. Hàn Yên, đệ cũng thật là ngang ngược quá, cứ làm chủ mẫu phải lo lắng mãi. Cái nhãn quang này của đệ ấy à, chậc chậc, đúng là cái đó... chọn hai người này, chọn về làm gì? Chọn về để khi đệ đi mua đồ thì giúp đệ xách đồ sao? Nhìn tay chân thế này, đệ mua đồ nặng một chút e là còn xách không nổi ấy chứ.” Sự giễu cợt trong giọng điệu chẳng hề che giấu chút nào.
Mộc Hàn Yên nhàn nhạt liếc nhìn thiếu niên đang đi tới kia.
Mộc Thành!
Mộc Thành này là con cháu phân gia, năm nay mười bảy tuổi, thực lực trên cả Mộc Hàn Yên, đã là Kiếm Sĩ Tam Giai. Nhìn bề ngoài cũng là một thiếu niên phong độ, chỉ là đôi mắt cứ đảo qua đảo lại, tạo cho người ta cảm giác phù phiếm. Lấy huynh trưởng Mộc Phong của hắn và hắn làm cầm đầu, đều là những kẻ cực kỳ ngứa mắt với tên hoàn khố Mộc Hàn Yên này. Bình thường dùng lời lẽ chèn ép không nói, hễ có cơ hội là lại bày mưu tính kế hoặc bỏ đá xuống giếng.
Mộc Hàn Yên hơi híp mắt, Mộc Thành cái thằng nhóc con này, mình còn chưa đi tìm hắn tính sổ, hắn đã tự mình nhảy ra rồi. Chuyện Triệu tứ tiểu thư tính kế nàng lần này, có sự tham gia của tên này đấy.
“Mộc Thành.” Mộc Hàn Yên trầm mặt, gọi thẳng cả họ lẫn tên bằng giọng trầm thấp. Trong khoảnh khắc đó, thế mà lại mang đến một cảm giác áp bách khiến người ta run sợ. Chỉ là cảm giác này biến mất trong nháy mắt, khiến Mộc Thành tưởng rằng đó là ảo giác của mình.
“Cái gì?” Mộc Thành nhếch mép, cười lạnh.
“Hộ vệ ta chọn dù thế nào cũng mạnh hơn hộ vệ của ngươi.” Mộc Hàn Yên cũng cười lạnh.
Nghe thấy lời này của Mộc Hàn Yên, tiếng cười của Mộc Thành lớn hơn một chút, cũng là vì nể mặt Việt Phàm Linh có mặt ở đó nên mới không cười nhạo một cách trắng trợn.
“Cái gì? Đệ nói hai tên hộ vệ yếu như sên mà đệ chọn mạnh hơn hộ vệ của ta? Hàn Yên à, từ bao giờ đệ cũng học được cách nói đùa vậy? Trò đùa này cũng khá buồn cười đấy.” Mộc Thành nói chuyện với Mộc Hàn Yên xưa nay luôn không khách khí như vậy, nhưng vẫn có chừng mực. Những lời ám chỉ châm chọc khiêu khích như thế này là chuyện thường ngày.
“So tài một chút đi.” Mộc Hàn Yên mỉm cười, vân đạm phong khinh nhìn Mộc Thành, “Thế nào? Để hộ vệ của ngươi và hộ vệ của ta so tài một chút.”
Mộc Thành vẫn còn cười, dường như cảm thấy lời Mộc Hàn Yên nói là chuyện nực cười nhất thiên hạ.
“Mẫu thân, để họ so tài một chút, cũng lấy chút phần thưởng làm tiền cược được không ạ? Cứ lấy gốc Băng Tâm Thảo năm trăm năm tuổi trong kho và đóa Thanh Trúc Đằng kia đi, thấy sao ạ?” Mộc Hàn Yên quay sang nhìn Việt Phàm Linh, mỉm cười nói. Việt Phàm Linh nãy giờ vẫn không lên tiếng ngăn cản cuộc đối thoại của họ, vì bà muốn để Mộc Hàn Yên biết hộ vệ nàng chọn thực sự không ra gì, để bà lại chọn cho nàng hai người tốt hơn. Kết quả nghe thấy những lời này của Mộc Hàn Yên, bà sững sờ.
“Mẫu thân, được không ạ?” Mộc Hàn Yên định thần nhìn Việt Phàm Linh, tuy bề ngoài là đang hỏi, nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên định.
“Hừ! Cầu còn không được. Hàn Yên, lát nữa đệ đừng có hối hận rồi tìm chủ mẫu khóc nhè đấy.” Mộc Thành vốn tưởng Mộc Hàn Yên đang nói đùa, không ngờ Mộc Hàn Yên lại nghiêm túc như vậy. Hơn nữa lại còn mở miệng hỏi chủ mẫu dùng gốc Băng Tâm Thảo năm trăm năm tuổi làm tiền cược. Đùa gì thế, cha hắn đang tìm người luyện đan để thăng tiến thực lực cho hắn, gốc Băng Tâm Thảo này vô cùng quan trọng. Hắn vốn dĩ đang nghĩ cách để chiếm được gốc Băng Tâm Thảo này đây. Đã vậy Mộc Hàn Yên lại dâng cơ hội đến tận mặt mình, sao hắn có thể không nắm lấy chứ? Mộc Hàn Yên đúng là một tên ngốc chính hiệu mà, đang buồn ngủ thì hắn lại đưa gối tới, ha ha!
Lời nhắc ấm áp: Ở góc trên bên phải trang có các chức năng như "Chuyển đổi giản phồn", "Điều chỉnh kích thước phông chữ", "Màu nền đọc", v.v.
Đề xuất Hiện Đại: Tình Yêu Tôi Dành Cho Anh, Xin Dừng Lại Tại Đây