“Tự nhiên là cướp được từ một di tích thủy phủ thương lan.” Đào Hoa đáp.
“Có người khác biết chỗ đó không? Chúng ta còn có thể quay lại càn quét lần thứ hai sao?” Sở Mặc Ngôn hỏi. Lời của Sở Mặc Ngôn khiến Đào Hoa nghiêm túc suy nghĩ.
“Đi thêm lần nữa cũng được. Bất quá Hoàng Điệp Truy Long Thung nghe nói đến từ vực ngoại, kiếp trước ta có được, về sau chúng ta có quay lại thủy phủ đó cũng sẽ không xuất hiện món thứ hai.”
“Ta biết rồi, sau khi chúng ta trọng sinh, tất cả bảo bối có được, chỉ những thứ đến từ vực ngoại và do chúng ta đơn độc có được mới có thể giữ lại bên mình. Những thứ khác đều không còn. Phỏng chừng đều trở về nơi cũ.” Sở Mặc Ngôn cười châm chọc. Những vật đã trở về như vậy, lần thứ hai chưa chắc đã được chủ nhân kiếp trước của nó lấy lại.
Hai người một lần nữa trở về xe ngựa, các hộ vệ xung quanh lặng lẽ tản vào hoang dã. Lần này các hộ vệ đều do Phong Nhĩ phái đến. Sau khi trở về, Phong Nhĩ sẽ xử lý ký ức về nhiệm vụ lần này của họ.
“Bất quá ngươi thật là chịu bỏ. Nghe nói Hoàng Điệp Truy Long Thung chỉ có thể dùng một lần. Vì một tiểu mộc linh mạch, ngươi thế mà lại vận dụng cổ bảo như vậy.” Sở Mặc Ngôn tiếc nuối nói. Trong mắt Sở Mặc Ngôn, Hoàng Điệp Truy Long Thung thực sự có chút không đáng giá, chỉ là một tiểu linh mạch mà thôi. Hoàng Điệp Truy Long Thung nào xuất động mà không phải để di chuyển linh mạch cực lớn?
“Vào thời điểm này, việc di chuyển hoàn hảo một linh mạch thuộc tính cỡ nhỏ và tương lai di chuyển một linh mạch thuộc tính cực lớn có gì khác nhau? Chờ nó trưởng thành thành linh mạch cực lớn càng khó di chuyển mới là thật. Nếu nó lớn đến mức đó, sẽ biết bày đủ loại mánh khóe để phản kháng.” Đào Hoa không vui vỗ một cái vào con ngựa nhỏ đang giẫm lên váy nàng mà còn muốn trèo ra ngoài. Con ngựa nhỏ vừa thu phục thở phì phì nhìn chằm chằm!
Sở Mặc Ngôn che mặt, đừng nói, đến lúc đó thực sự càng không dễ làm. Nhưng mà, thế mà đơn giản như vậy, liền đem một tiểu linh mạch thuộc tính nắm gọn, thật khiến hắn kinh ngạc.
“Kiếp trước từ trước đến nay chưa từng thấy ngươi di chuyển linh mạch.”
“Kiếp trước có linh mạch nào đáng giá ta di chuyển? Di chuyển cũng không giữ được.” Đào Hoa đau răng nghĩ. Sở Mặc Ngôn vừa thấy biểu tình của nàng liền biết nàng lại nghĩ đến việc yêu tộc chiếm mất Bích Ba hồ và Tây Phượng hồ thủy linh mạch, đặc biệt là hai nơi thủy linh mạch đó lại ngay trước cửa nhà. Hắn cảm thấy nếu mình là Sở Tịch, phỏng chừng cũng sẽ ngày ngày bị buồn rầu, bị đè nén đến phát điên.
Xe ngựa của hai người vừa tiến vào phạm vi Lão Sở trang, các hộ vệ liền nhao nhao rút lui. Sở Mặc Ngôn cũng cáo từ Đào Hoa, hắn phụ trách đưa xe ngựa xử lý ổn thỏa. Đào Hoa cáo biệt Sở Mặc Ngôn, lập tức chạy tới chỗ giữa cây Tiên Căn Chiếu Thiên Đào và Tuyết Ngọc Đào. Nơi đó là nơi chôn giấu hài cốt Xuân Long.
“Bo…ò…!” Một tiếng kêu gấp gáp tựa như trâu tựa như rồng vang lên từ dưới chân Đào Hoa. Con ngựa nhỏ trong lòng Đào Hoa lập tức run bần bật. Đôi mắt to của nó giờ chỉ còn lại sự hoảng sợ.
Xuân Long bẩm sinh khống chế Ất Mộc chi lực! Muốn nuốt chửng nó, chẳng phải cũng giống như nuốt chửng hạt đậu sao? Kíu kíu, con ngựa nhỏ liều mạng giãy giụa muốn chạy?
“Bây giờ ngươi muốn chạy? Ngươi chạy được sao?” Đào Hoa tức giận.
“Tiểu Bàn, Tiểu Bàn, ngươi có ở đó không?” Nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Đào Hoa, Tiểu Bàn Trùng từ dưới đất “hưu” một tiếng chui ra. Nó trực tiếp vụt vụt trên không trung mấy cái đảo ngược liền nhảy lên vai Đào Hoa.
“Đây là mộc linh mạch cỡ nhỏ, cho ta làm lương thực dự trữ sao?” Tiểu Bàn Trùng kinh hỉ hỏi.
“Bo…ò…!” Kẻ dưới lòng đất kia cũng vội vã cựa quậy trên mặt đất.
“Tùy ngươi. Ta giao nó trực tiếp cho ngươi.” Đào Hoa trực tiếp làm vỡ nát Hoàng Điệp Truy Long Thung! Hoàng Điệp Truy Long Thung một khi vỡ nát liền trực tiếp hóa thành những đốm hoàng quang tiêu tán. Bảo bối này coi như đã hoàn thành sứ mệnh của nó.
Con ngựa nhỏ màu xanh lục đang bị Hoàng Điệp Truy Long Thung kiềm chế lập tức “hưu” hóa thành một đoàn lục quang trốn vào lòng đất. Nó trốn nhanh thật! Một cái chớp mắt đã không còn bóng dáng.
“Ha ha, đã vào miệng ta rồi mà ngươi còn muốn chạy.” Tiểu Bàn hí ha hí hửng “hưu” một tiếng chui vào lòng đất. Cảm ơn Tiểu Tỷ Tỷ Đào Hoa đã bắt được món ăn nhỏ cho nó.
“Bo…ò…, bo…ò…!” Nhưng không ngờ dưới lòng đất cũng có kẻ chạy đến chặn đường.
“Hỗn đản, ngươi nhả ra cho ta, ngươi nhả ra cho ta. Ta bảo ngươi cắn sao?” Không lâu sau, tiếng Tiểu Bàn Trùng tức muốn hộc máu liền truyền ra từ dưới đất.
“Bo…ò…, bo…ò…! Bo…ò…! Bo…ò…!”
“Hỗn đản tiểu long thối, ngươi trả lại tiểu mã của ta. Đó là đồ ăn Đào Hoa tặng cho ta.”
“Bo…ò… ——!” Đất dưới chân Đào Hoa không ngừng sôi trào. Uốn lượn cuồn cuộn, bụi đất gần như bao phủ lấy Đào Hoa. Thấy vậy, Tiểu Đào Hoa im lặng bay lên cây tiên căn Tuyết Ngọc Đào bên cạnh.
“Đánh nhau.” Nữ oa oa vui vẻ nói. Đây là tiên căn Tuyết Ngọc Đào.
“Xuân Long đánh không lại Tiểu Bàn Trùng.” Giọng nam oa oa vang lên, đây là tiên căn Chiếu Thiên Đào, nhưng sao trong giọng nói của ngươi lại mang theo ngữ khí vui sướng khi người gặp họa vậy.
“Nhưng mà Xuân Long rất chịu đòn nha, bất luận Tiểu Bàn Trùng đánh nó thế nào, nó cứ cắn chặt tiểu mã không buông. Tiểu mã sắp bị cắn chết rồi.” Nữ oa oa sợ thiên hạ không loạn mà kể.
“Mộc linh mạch sinh mệnh lực mạnh nhất, làm sao có thể bị cắn chết, nó đang giả chết. Nó muốn Xuân Long nhả ra, rồi nhanh chóng chuồn mất.” Nam oa oa với tư thế của một bình luận viên giải thích cho Đào Hoa.
Đào Hoa: Ta một chút cũng không có ý muốn hai ngươi trực tiếp giải thích cho ta a!
“Hai ngươi tuyệt đối đừng để con ngựa nhỏ đó chạy mất nha, nhà ta chỉ có một cái Hoàng Điệp Truy Long Thung. Đã dùng rồi, rốt cuộc không có cái thứ hai có thể bắt được nó.” Đào Hoa nói xong lời này liền đi, nơi này là phạm vi Ngũ Hành Phúc Địa, có Tiểu Bàn Trùng ở dưới lòng đất, nàng tất nhiên cảm thấy con ngựa nhỏ kia tuyệt đối không thể trốn thoát.
Nàng cũng không biết rằng ngay dưới lòng đất, hài cốt Xuân Long đã phục hồi cắn sâu hơn hàm răng sắc bén vào mông con ngựa nhỏ, khiến nó kêu thảm thiết “kíu kíu”. Một lượng lớn linh khí thuộc tính mộc theo vết thương trên cổ con ngựa nhỏ chảy vào hài cốt Xuân Long.
Mà Tiểu Bàn Trùng cũng trực tiếp hóa thành bạch xà quấn lấy nửa thân trước còn lại của con ngựa nhỏ không bị cắn, sau đó há miệng thật to, cũng cắn một cái vào đầu con ngựa nhỏ, rồi nuốt chửng.
Kíu kíu… Sức giãy giụa của con ngựa nhỏ càng lúc càng yếu ớt! Cuối cùng bị hai tên hỗn đản xé ra, mỗi kẻ xé đi một nửa con ngựa nhỏ. Cả linh tính lẫn linh khí đều bị nuốt chửng một hơi, hai con ăn vẫn chưa thỏa mãn, còn liếm sạch sẽ cả tầng đất gần đó. Đảm bảo một chút linh tính và linh khí cũng không còn sót lại.
Sau khi chia nhau ăn hết con ngựa nhỏ, Tiểu Bàn Trùng đạp một chân vào hài cốt Xuân Long bên cạnh. Khụ khụ, nó thế mà mọc ra hai cái chân sau. Hai cái bánh bao trên đầu cũng mọc ra hai cái sừng non nhọn hoắt.
Tình trạng của hài cốt Xuân Long thì tốt hơn một chút, sau khi ăn nửa con ngựa nhỏ, trên bộ xương khô cằn của nó thế mà mọc ra một lớp thịt mỏng. Rốt cuộc không còn hoàn toàn là da bọc xương nữa. Bất quá vẫn rất khó coi, Tiểu Bàn Trùng, khụ khụ, bây giờ không thể gọi là Tiểu Bàn Trùng nữa, gọi là Tiểu Thằn Lằn thì hình tượng hơn một chút. Dù sao nó trở nên có vẻ hơi lạ, bất quá lúc này Tiểu Bàn có chút lười biếng muốn ngủ, liền không đi tính toán dung mạo của mình có gì biến hóa, rất nhanh liền chui trở về không gian trứng của mình ngủ. Hài cốt Xuân Long cũng bò lại chỗ Đào Hoa chôn giấu nó bắt đầu ngủ. Nơi đó cũng được nó xác nhận là hang ổ.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Ta Phong Bút, Thanh Mai Của Bạn Trai Tiền Hoảng Loạn
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều ạ