Chương 148: Chính Nàng Dẫn Bầy Sói Đến
“Có chuyện rồi sao?”
Phu Chiêu Ninh biết Triệu Thần và mọi người đã gặp phải một bầy sói hung ác, nhưng vì nàng chạy trước nên cũng không rõ kết cục ra sao.
Sau khi Phương Thi Thanh nói cho nàng biết, mới hay Triệu Thần và đồng đội vô cùng thê thảm, có hai người chết, ba người bị thương nặng.
“Triệu Thần đâu rồi?”
Phu Chiêu Ninh càng lo cho Triệu Thần có bị sao không.
“Anh ta không bị thương.”
Phương Thi Thanh hơi sợ, “Nhưng nghe nói sau khi Triệu Thần về, sắc mặt rất âm u, còn nói sẽ đi tìm người đó tính sổ.”
Phu Chiêu Ninh cau mày, nghĩ thầm: Chẳng lẽ Triệu Thần cũng đổ lỗi cho ta về chuyện gặp bầy sói sao?
“Triệu Như一直在 đợi anh trai về, nào ngờ kết quả lại thế này. Hôm nay tôi lén nhìn một chút, nàng ta giận dữ đến mức đập phá hết đồ đạc trong phòng.”
Phương Thi Thanh hừ một tiếng, “Tôi nghĩ nàng ta chắc chắn muốn đợi Triệu Thần giúp mình báo thù. Sao bây giờ đây, Chiêu Ninh, ngươi có nghĩ ra cách gì chưa? Chắc chắn nàng ta sẽ không buông tha cho ngươi đâu.”
Tôn lão gia cũng luôn lo lắng chuyện này, nghe tin Phu Chiêu Ninh về liền vội vàng đến hỏi thăm.
Câu hỏi cũng giống như trước:
“Ngươi nghĩ ra cách chưa?”
“Rồi, đừng lo, các ngươi cứ việc làm việc đi, lát nữa ta cũng sẽ đi xem kết quả cuộc thi săn bắn.”
Phu Chiêu Ninh xua đuổi hết mọi người rồi tự mình vào phòng bào chế thuốc, nhanh chóng làm ra thuốc cô muốn cho Triệu Như dùng.
Lúc này, tại khoảng đất trống bên hồ đã trở nên náo nhiệt đến ầm ĩ.
Hầu như mọi người đều tụ tập về đây, thi thơ họa cũng đã công bố kết quả.
Phương Thi Thanh đến đúng lúc có người đang bàn luận về người đứng đầu trong thi thơ họa.
“Người đoạt giải thơ năm nay chính là tân trạng nguyên, Kỷ Minh Phi không làm người ta thất vọng.”
“Còn họa thì sao?”
“Hợp với ý cảnh thơ của Kỷ công tử nhất là An Thanh.”
Phương Thi Thanh chưa biết An Thanh là ai. Thực ra nàng vốn chỉ vì nhà có tiền, dùng tiền chen chân vào giới này. Có người thấy nàng thật thà tốt bụng nên cũng muốn chơi với nàng, nhưng những tiểu thư quyền quý trong giới thì Phương Thi Thanh ít quen biết.
“An Thanh là ai vậy?”
“An Thanh là em gái An Ngự Sử, là tài nữ có tiếng trong kinh thành.”
Có người chỉ Phương Thi Thanh nhìn về phía một cô gái ngồi một mình trên phiến đá lớn bên hồ. “Đó chính là An Thanh.”
Phương Thi Thanh nhìn sang, thốt lên: “Cô An này đẹp quá!”
“Suỵt.”
Cô gái bên cạnh vội nhắc nàng nói nhỏ.
“Sao vậy?” Phương Thi Thanh không hiểu, thì thấy mấy công tử tiến về phía An Thanh.
Người đứng đầu nàng biết, là Di Hải, Tiểu hầu gia Di.
Tiểu hầu gia đứng trước mặt An Thanh hỏi: “Khinh Khinh, ngươi dám ra ngoài rồi à? Ta cứ tưởng ngươi sẽ mãi trốn trong phòng khóa cửa.”
An Thanh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, trong đó là sự khinh bỉ, nhưng cũng rất hoảng sợ.
Nàng là loại có khuôn mặt nhỏ nhắn như được điêu khắc từ ngọc, mặt tròn nhỏ, lông mày cong cong, mũi thanh tú, đôi môi cũng tròn và quyến rũ như cánh hoa.
Hơn nữa, làn da trắng muốt, hồng hào, dáng vẻ mảnh mai khiến nàng trông như một tiên nữ được tạc từ ngọc.
Mỗi lần Tiểu hầu gia thấy dung mạo ấy, máu trong người đều sôi sục, như muốn trừng trị nàng dữ dội, ánh mắt hắn mang vẻ xâm chiếm mãnh liệt.
An Thanh nhìn thấy Tiểu hầu gia như vậy sao không sợ?
Nàng là do Hổ Chu cùng vài người dụ dỗ đến đây.
Ban đầu không biết mình đến đây làm gì, đến lúc xe ngựa ra khỏi thành thì phát hiện không ổn, muốn xuống xe về lại thì bị Hổ Chu cùng mọi người kéo lại.
Xe của nàng bị hỏng, tưởng Hổ Chu tốt bụng cho mượn xe, ai ngờ là để đến Triều Vân Sơn.
Nàng đã cố hết sức gửi thư về nhà, ba lá thư đều không có hồi âm.
An Thanh nghi ngờ thư bị chặn lại.
Bên nàng vốn có hai nữ tỳ, nhưng mấy ngày nay chuyện lạ: một bị bỏng chân, một bị cảm không dậy nổi.
An Thanh vốn không muốn tham gia thi thi thơ họa này, nhưng Tiểu hầu gia quấn quýt, nàng nghĩ trốn mãi cũng không ổn, đành tham gia phần vẽ.
Được giải nhất, lại có nhiều người nhìn mình, trước mặt rất nhiều người như vậy, Tiểu hầu gia chắc không dám làm bậy đâu?
Nghĩ như vậy, An Thanh đứng dậy đi định rời đi.
“Ta không muốn nói chuyện với ngươi, làm ơn tránh sang một bên.”
Chỗ này có nhiều người, vì tranh giải nhất nên tranh nhau xem, ánh mắt đều dõi về hướng này.
Tiểu hầu gia liếm đầu lưỡi, nhìn bóng lưng An Thanh bước vội đi, nét mặt tối sầm.
“Tiểu hầu gia, không lẽ An Thanh thích Kỷ Minh Phi sao?”
“Hay là chúng ta trị luôn Kỷ Minh Phi?”
Tiểu hầu gia quét mắt nhìn qua, thấy Kỷ Minh Phi đang được nhiều người vây quanh, liền vẫy tay nói: “Không cần. An Thanh và Kỷ Minh Phi không có cửa, hoàng thượng đã định chọn y làm phò mã, tam công chúa đã để ý Kỷ Minh Phi, vậy làm sao để An Thanh có cơ hội làm phu nhân Kỷ được?”
Chẳng phải Kỷ Minh Phi cũng không dám đến gần An Thanh sao?
Bài thơ của y, tranh của nàng, hợp đến vậy mà có ích gì?
“Tiểu hầu gia những lời nói đều đúng.”
“Yên tâm đi, lát nữa còn nhiều cơ hội.” Tiểu hầu gia lại quét mắt, “Hừ, đứa đó sao bẵng đi không thấy đâu?”
Hắn đang tìm Phu Chiêu Ninh, ngoài An Thanh ra, Phu Chiêu Ninh cũng khiến hắn rất hứng thú.
Lúc này, lại một nhóm người đi đến.
Tiểu hầu gia thấy Triệu Thần đến, mỉm cười đón tiếp.
Triệu Như theo sát bên Triệu Thần, “Anh ơi, cái người đàn bà mà anh nói giống Phu Chiêu Ninh lắm, mấy ngày nay em cũng không thấy nàng đâu!”
“Đưa nàng ra đây!”
Triệu Thần mặt không biểu cảm, nhưng ai quen biết đều hiểu, lúc này y rất tức giận.
Xung quanh người ta thì thì thầm bàn tán, mặc dù không nghe rõ họ nói gì, nhưng Triệu Thần cảm thấy họ đang cười nhạo y, cười y một con mồi cũng không bắt được!
Ban đầu y định giành giải nhất, kết quả bây giờ—
“Triệu công tử!”
Lục Thông cười ha hả hỏi lớn: “Lần này ngươi bắt được con mồi gì? Mang ra cho chúng ta mở mang tầm mắt nào!”
Bắt được chim lấy thịt của người khác rồi! Giờ chẳng bắt được con nào! Để y chọc cho hả dạ nào!
Trịnh Dương bên cạnh phụ họa, “Lục Thông, đừng chọc Triệu công tử đau lòng, nghe nói y chẳng bắt được con nào, biết lấy gì mang ra?”
“Hahaha! Thật uổng công ta đánh giá Triệu công tử rồi!” Lục Thông cười đến không còn thấy mắt, “Chỉ sợ Triệu công tử chán thắng, hambữa nướng hết trong núi rồi! Y bị thiên hạ bắt nạt nên cố tình vậy!”
“Cũng chưa chắc không phải vậy.” Trịnh Dương nói, vài người đều cười to.
Triệu Như nghe họ cười nhạo anh trai mình, nổi giận gọi lớn:
“Anh tôi vốn có thể thắng! Tất cả là do một kẻ hạ tiện dẫn bầy sói đến, bắt anh tôi cùng bọn chúng chiến đấu sinh tử, còn mình thì lén chạy trốn! Nhất định là Phu Chiêu Ninh, để nàng ta cút ra ngoài!”
Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Mang Thai, Ta Chạy Trốn Khỏi Long Quân Phản Diện