Lộc Nam Ca có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, chậm chạp và nặng nề, như thể bị vùi sâu trong lớp bùn lầy dưới đáy đại dương.
Thứ duy nhất cô có thể cử động lúc này là nhãn cầu, và những người khác cũng vậy. Trong tầm mắt chỉ còn lại tia sét tím đang áp sát, và khối cầu ánh sáng lơ lửng ngay trên đầu... Chẳng lẽ đây thực sự là kết thúc sao?
Một sự bất mãn đầy ngang ngược bùng nổ từ tận đáy lòng mọi người. Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà họ phải chết? Dựa vào cái gì mà một thứ không biết từ đâu chui ra lại có quyền quyết định sinh tử của họ?
Ngay khoảnh khắc ý nghĩ đó nuốt chửng ý thức, một tiếng động nhỏ đến mức gần như không tồn tại vang lên: “Chi...”
Nó giống như tiếng tuyết đầu xuân tan chảy, như tiếng hạt mầm cựa mình trong lớp đất đóng băng. Lộc Nam Ca cảm nhận được có thứ gì đó đang chuyển động trên cổ tay mình.
Đó là Chi Chi. Nhánh dây leo vốn luôn im lìm quấn quanh cổ tay cô sau khi đưa Lộc Bắc Dã và Văn Thanh xuống dưới, bỗng nhiên phần thân chính phía sau nứt ra.
Không phải nứt vỡ, mà là nở rộ. Một bông hoa trắng tinh khôi từ từ vươn ra từ kẽ nứt đó.
Ngay khi hoa nở, rào rào! Tất cả những nhánh dây leo vươn ra từ thân chính của Chi Chi đột ngột phát triển điên cuồng!
Chúng trở nên to khỏe như cánh tay người, hàng vạn sợi dây leo đan xen, bện chặt vào nhau, tạo thành một tấm khiên xanh khổng lồ che khuất cả bầu trời ngay trước mặt nhóm người Lộc Nam Ca!
Sau đó, nó lao thẳng vào luồng điện đang lan tỏa của Hắc Bá.
Xèo xèo xèo! Khoảnh khắc dây leo tiếp xúc với tia sét, không có vụ nổ nào xảy ra mà là sự tan biến. Mỗi một sợi dây leo biến mất, một luồng sét lại mờ đi.
Đồng thời, ánh sáng xanh lục bảo tràn ra mãnh liệt từ nhụy của bông hoa trắng nhỏ! Ánh sáng chảy dọc theo dây leo, lướt qua cơ thể Lộc Nam Ca, qua nắm đấm siết chặt của Lộc Bắc Dã, qua cổ tay Trì Nghiên Chu... chảy qua tất cả những người thức tỉnh đang được dây leo bao bọc.
“Chủ nhân... Chi Chi... đến cứu người đây... Chủ... nhân... Chi... Chi... vẫn ở đây...”
Giọng của Chi Chi ngày càng yếu ớt. Lộc Nam Ca nhìn thấy đoạn thân chính xanh mướt quấn trên cổ tay mình bắt đầu héo úa, tàn tạ.
Sắc xanh trên thân cây rút đi với tốc độ chóng mặt, để lộ màu vàng khô khốc rồi nhanh chóng chuyển sang đen kịt. Cuối cùng, nó hóa thành những hạt bụi li ti lấp lánh như ánh sao, tan biến khỏi cổ tay cô.
“Chi... Chi...” Từ cổ họng Lộc Nam Ca bật ra những âm thanh vỡ vụn.
Cô liều mạng muốn quay đầu lại nhìn thân chính của Chi Chi, nhưng cổ cô như bị rỉ sét, chỉ có thể khó khăn nghiêng đi một chút.
Qua khóe mắt, cô thấy Lộc Bắc Dã đang đứng cách mình ba bước chân. Cậu bé cắn chặt môi dưới đến bật máu, gân xanh trên trán nổi lên vì quá sức. Đôi mắt vốn luôn bướng bỉnh lúc này đỏ ngầu như sắp nhỏ lệ, nhìn chằm chằm vào những sợi dây leo đang tan biến.
“Chi... Chi!” Lộc Tây Từ ở phía bên kia, chứng kiến cảnh tượng này, cơn giận dữ tột độ khiến từng thớ cơ trên mặt anh co giật.
Văn Thanh đang khóc, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây trên khuôn mặt tái nhợt. Nhưng đôi tay cô vẫn cố gắng khép lại, cô muốn bắt lấy những sợi dây leo đang tan biến của Chi Chi, muốn ngưng tụ ánh sáng chữa trị...
Trì Nghiên Chu, Thời Tự, Hạ Chước, Lạc Tinh Dữu, Quý Hiến, Cố Kỳ, Cố Vãn, Trì Nhất... tất cả mọi người đều nhìn thấy. Họ thấy những sợi dây leo của Chi Chi đang héo rũ, thấy chúng không ngừng tan biến để bảo vệ họ.
Khối cầu ánh sáng Hắc Bá thấy đòn tấn công bị chặn lại, đang chuẩn bị tích năng lượng lần nữa thì... một người, hai người, ba người... tất cả những người được ánh sáng của Chi Chi kết nối bắt đầu cử động.
Động tác rất chậm, như thể đang chống lại sức nặng của cả thế giới. Cánh tay của Lộc Bắc Dã nhấc lên được nửa tấc. Chân của Trì Nghiên Chu nhích về phía trước một centimet. Ngón tay của Thời Tự cong lại một góc...
Chậm, nhưng thực sự đang chuyển động. Giống như một dòng sông bị đóng băng bắt đầu nứt vỡ và chảy trôi dưới ánh nắng mùa xuân.
Ngay khoảnh khắc này, trước mắt Lộc Nam Ca đột ngột xuất hiện chia sẻ thị giác cuối cùng của Chi Chi. Đó không phải là hình ảnh, mà là cảm nhận.
Cô “nhìn thấy” những người sống sót cũng đang bị bao trùm bởi tuyệt vọng trước những màn hình khổng lồ trên toàn thế giới. Những con người đang vật lộn trong tận thế, mất đi người thân, bạn bè, nhà cửa, nhưng vẫn không từ bỏ, vẫn đang chiến đấu, vẫn muốn sống tiếp.
Khuôn mặt của họ. Ánh mắt của họ. Sự “không phục” trong lòng họ, cái ý chí “dựa vào cái gì” và “chúng ta phải sống tiếp” đó...
Vào lúc này, thông qua nhịp cầu mà Chi Chi đã thắp sáng, thông qua một sự cộng hưởng không thể giải thích được, tất cả hội tụ thành một dòng thác mãnh liệt!
Chia sẻ thị giác biến mất, toàn bộ thân chính của Chi Chi đã hoàn toàn héo khô. Cánh hoa cuối cùng của bông hoa trắng rụng xuống, hóa thành những điểm sáng li ti. Phần đỉnh hình sóng biến mất hoàn toàn... chỉ còn lại một đốm sáng xanh yếu ớt lóe lên trên cổ tay Lộc Nam Ca như một lời từ biệt, rồi tắt lịm.
Đuôi mắt Lộc Nam Ca đỏ hoe, cô từ từ giơ hai tay lên. Không phải để điều khiển phong hệ dị năng, mà là để ôm lấy ý chí vô hình nhưng mạnh mẽ hơn bất kỳ nguồn năng lượng nào đến từ khắp nơi trên thế giới.
“Chúng ta...” Giọng cô rất khẽ, khàn đặc: “Không phải là kiến cỏ.”
Năm chữ ấy như một đốm lửa rơi vào đồng cỏ khô đã chất đầy từ lâu.
Trì Nghiên Chu bước lên một bước, động tác vẫn chậm chạp, nhưng khi bước chân này hạ xuống, mặt đất đen kịt nổ tung một vòng điện quang màu tím đen!
“Chưa bao giờ ngươi là kẻ làm chủ chúng ta. Mạng của chúng ta, do chúng ta tự quyết định. Bây giờ, ngươi nên xuống địa ngục đi!”
Giọng nói nghẹn ngào của Lộc Bắc Dã vang lên: “Ngươi... trả lại Chi Chi cho ta!”
Giây tiếp theo... Ầm! Không phải là một vụ nổ, mà là sự cộng hưởng của ý chí!
Lấy Lộc Nam Ca làm trung tâm, dòng thác vô hình hội tụ ý chí phản kháng của những người sống sót trên toàn cầu lao thẳng vào khối cầu ánh sáng kia!
Bùm! Khoảnh khắc va chạm, đất trời như câm lặng. Mọi người chỉ thấy những dòng mãnh mã bên trong khối cầu bắt đầu hỗn loạn, sai lệch và sụp đổ...
“Cảnh báo: Xung kích hội tụ ý thức chưa xác định, mô-đun logic quá tải... Lỗi... Lỗi...”
Cùng lúc đó, trong một không gian đặc biệt vượt ngoài các chiều kích.
Hữu Hữu: “Đây chính là ‘mồi lửa’ mà anh nói sao? Sự ngưng tụ của tín ngưỡng, niềm tin và ý chí tập thể?”
“Đúng vậy.” Một giọng điện tử khác trả lời: “Hệ thống chính đã nói từ lâu, chúng ta không thể kiểm soát các tiểu thế giới. Vận mệnh của con người chưa bao giờ do chúng ta định nghĩa. Thứ có thể lay chuyển quy luật chưa bao giờ là chúng ta, mà là chính con người khi họ đoàn kết lại. Vì vậy, kẻ phá giải thế cục chỉ có thể là họ. Chúc mừng cậu, Hữu Hữu. Ký chủ của cậu sắp thắng rồi.”
Hữu Hữu: “Cùng vui cùng vui! Dù sao thì tiểu thế giới này không bị tiêu hủy, anh cũng không phải chịu phạt cùng đúng không?”
“Hắc Bá hiện tại rất yếu, quy luật tiểu thế giới mà nó thiết lập tạm thời không làm gì được cậu. Nhưng để đề phòng tên ngu ngốc đó làm liều kéo theo quy luật tiểu thế giới tự bạo, cậu mau đi tìm ký chủ của mình đi!”
Hữu Hữu: “Được rồi! Tôi đi ngay đây!”
“Đợi đã...” Giọng điện tử bình thản bỗng trở nên gấp gáp: “Hữu Hữu, chú ý tin nhắn hậu đài! Sẵn sàng chuẩn bị bất cứ lúc nào...”
Lời còn chưa dứt, dòng dữ liệu của Hữu Hữu đã biến mất trong kênh truyền tải.
Đề xuất Ngược Tâm: Cả Lớp Góp Tiền Tiễn Tôi Vào Núi Sâu, Một Đi Không Trở Lại
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi