Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 510: Một chiếc khiên hộ mệnh không thể phá vỡ

Chú vẹt kim cương từ từ nới lỏng móng vuốt, đặt Văn Thanh và Thời Tự xuống đất một cách vững chãi. Ngay khi nhóm của Trì Nghiễn Chu vừa chạm đất, họ lập tức vây quanh Chi Chi với vẻ mặt đầy lo lắng.

Chi Chi! Em yêu! Cô Lộc! Trưởng nhóm Trì! A Dã! Những tiếng gọi dồn dập đan xen giữa sự nhẹ nhõm và hốt hoảng. Chi Chi vội vàng giữ chặt vai em trai, ánh mắt dò xét khắp lượt từ đầu đến chân: Em có bị thương ở đâu không?

Chị yên tâm đi, em vẫn khỏe re! Lộc Bắc Dã xoay người một vòng, làm bộ dạng tỉnh bơ như chưa từng có chuyện gì xảy ra để chị mình bớt lo lắng.

Trái tim Chi Chi vừa mới buông lỏng được đôi chút thì đột nhiên, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía đám khói bụi mịt mù, cắt ngang mọi âm thanh. Đó không phải tiếng sấm, mà là tiếng vỡ vụn của những khối bê tông nặng hàng tấn đang bị một sinh vật khổng lồ từ dưới lòng đất hất tung lên. Những thanh thép cốt nhục bị bẻ gãy dễ dàng như những chiếc đũa tre.

Làn khói bụi vẫn chưa tan hẳn, cứ cuộn xoáy đặc quánh như một nồi cháo xám xịt đang sôi sùng sục. Giữa màn sương mù dày đặc ấy, những bóng dáng khổng lồ bắt đầu rung chuyển dữ dội, vùng vẫy thoát khỏi đống đổ nát. Chúng không còn nằm im chịu trận nữa, mà từng con một đang lừng lững đứng dậy, vươn cao khỏi đống gạch vụn tan hoang.

Trong khi đó, các chiến binh của căn cứ Hỏa Tâm đã gần như kiệt sức. Dư chấn của dị năng, những vết thương chằng chịt và kho đạn dược cạn kiệt khiến họ rơi vào tình thế ngặt nghèo. Một số dị năng giả thậm chí phải dùng ý chí sắt đá mới có thể đứng vững. Tuyệt cảnh vốn chẳng bao giờ cho người ta thời gian nghỉ ngơi, nó chỉ tạm nín thở một nhịp trước khi nhe ra những chiếc răng nanh còn đáng sợ hơn lúc đầu.

Lâm Sảng! Văn Thanh lập tức quay đầu hét lớn: Dẫn nhóm trị liệu cứu những người bị thương nặng trước! Nhanh lên!

Nói đoạn, cô quay sang Chi Chi, lòng bàn tay tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ: Chi Chi, đừng cử động, để tôi xử lý vết thương cho chị trước.

Chị Văn Thanh, chờ đã. Chi Chi nhẹ nhàng ngăn lại, cô vung tay lấy từ không gian cá nhân ra một bao lớn rồi ném về phía Trì Nghiễn Chu: Phân phát cho mọi người đi!

Trì Nghiễn Chu bắt lấy bao hàng, cùng Lộc Tây Từ nhanh chóng chia cho các chiến hữu. Hà Chước, Cố Kỳ và những người khác vừa cầm được vỉ thịt bò là nhét ngay vào miệng, nhai ngấu nghiến. Nguồn năng lượng đậm đặc tỏa ra, lan từ cổ họng xuống tận tứ chi như một dòng suối ấm áp xua tan cái lạnh giá và sự rệu rã.

Phù... cảm giác như được sống lại rồi! Hà Chước thở phào, đôi môi nứt nẻ tái nhợt của anh bắt đầu hồng hào trở lại.

Cố Kỳ nuốt vội miếng thịt: Phải tranh thủ thôi, lũ xác sống kia không dễ đối phó đâu!

Lộc Tây Từ liếc nhìn em gái vẫn còn xanh xao, anh nhíu mày: Chúng ta phải kéo dài thêm thời gian, nhất định phải cầm chân chúng lại.

Ai còn chiến đấu được thì theo tôi! Trì Nghiễn Chu lập tức ra tay. Những tia sét tím sẫm phóng thẳng vào lớp khói bụi xám đục. Cùng lúc đó, Lộc Tây Từ tung ra hàng loạt quả cầu lửa nén, theo sau là những mũi gai đất sắc lẹm do Hà Chước điều khiển.

Ánh sáng dị năng đủ màu sắc bùng lên dữ dội, mang theo khí thế liều chết đập thẳng vào những bóng đen mờ ảo đang chao đảo trong đống đổ nát.

Thế nhưng, không có tiếng nổ liên hoàn như mong đợi. Các đòn tấn công lao vào màn khói rồi im bặt như bị một cái miệng khổng lồ nuốt chửng. Những quả cầu lửa vụt tắt lịm khi chạm vào một ranh giới vô hình. Những mũi gai vàng kim vang lên tiếng va chạm chát chúa rồi bật ngược trở lại, gai đất tan tành thành bụi mịn.

Cái quái gì thế này? Cố Vãn trợn tròn mắt kinh ngạc.

Thời Tự lạnh giọng nhận xét: Có thứ gì đó đã chắn lại rồi... giống như một lớp lá chắn. Tấn công của chúng ta không thể xuyên qua được.

Vậy có đánh tiếp không? Lạc Tinh Dung quay sang nhìn Trì Nghiễn Chu.

Đập! Trì Nghiễn Chu không hề do dự dù chỉ một giây. Tiếp tục đập cho tôi!

Mọi người lại dồn hết chút sức tàn, ném dị năng về phía trước. Cùng lúc đó, lòng bàn tay Văn Thanh vẫn áp nhẹ lên lưng Chi Chi, ánh xanh dịu dàng khuếch tán để hàn gắn những tổn thương do quá tải dị năng. Mồ hôi túa ra trên trán cô, trượt dài theo gò má tái nhợt.

Cuối cùng, cô thở dài một hơi rồi rút tay lại, người hơi loạng choạng. Nhìn về phía khu vực đầy rẫy những tiếng rên rỉ đau đớn, Văn Thanh lo lắng nói: Chi Chi, phía trước có quá nhiều người bị thương, Lâm Sảng không xử lý kịp, tôi phải qua đó hỗ trợ.

Chi Chi lập tức nhét vài thanh thịt bò vào tay cô, đồng thời đưa thêm một túi tinh hạch: Ăn xong hãy đi. Bổ sung thể lực và nhớ phải cẩn thận đấy.

Văn Thanh gật đầu, nhai vội mấy miếng thịt rồi quay người bước đi.

A Dã! Bảo vệ tốt cho chị Văn Thanh! Chi Chi ngẩng đầu hét lên không trung.

Hiểu rồi! Giao cho tôi, người đẹp! Một tiếng kêu trong trẻo cất lên, chú vẹt kim cương lập tức thu mình, đáp gọn gàng lên vai Văn Thanh.

Cùng lúc ấy, Trì Nghiễn Chu đang chăm chú quan sát lớp lá chắn phía trước, dường như nó đang có dấu hiệu rạn nứt.

Tiểu cữu! Triệt ca! Yên tỷ! Lập tức dẫn toàn bộ thương binh mất sức chiến đấu vào sâu trong khu trung tâm! Nhanh lên!

Ba người gật đầu hiểu ý. Tức khắc, Tang Thứ quay người hét lớn: Tất cả thương binh nhẹ, ai còn di chuyển được thì đỡ đồng đội bên cạnh! Theo chúng tôi rút lui có tổ chức! Nhanh!

Mọi người lập tức dồn về phía cửa căn cứ.

Lộc Bắc Dã! Lão Quý! Trì Nghiễn Chu quay sang hai người. Hai người phải đi hỗ trợ mở lớp phòng hộ trước cổng Hỏa Tâm ngay!

Quý Hiến đáp lời: Rõ! Tôi đi rồi về liền!

Lộc Bắc Dã liếc nhìn chị gái đầy lo lắng: Chị cẩn thận nhé! Em xong việc sẽ quay lại ngay!

Chi Chi mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ trấn an: Ừm. Yên tâm đi, chị tự bảo vệ mình được.

Lộc Bắc Dã gật đầu rồi cùng Quý Hiến lập tức rời đi, ngược dòng người đang rút lui để lao về phía cổng chính.

Một bộ phận thương binh tựa vai nhau chật vật lùi lại phía sau. Trong khi đó, những dị năng giả còn sức chiến đấu tự động hội tụ về khu vực chính, nơi Chi Chi và Trì Nghiễn Chu đang đứng vững như những cột trụ.

Cố Kỳ liếc thấy dải băng trên tay Tấn Tiêu đang thấm máu, liền nói: Anh bị thương rồi, theo đội rút lui đi.

Tấn Tiêu nghe vậy thì vẫy tay xua đi: Chút vết thương ngoài da này bõ bèn gì? Chưa đủ ngứa đâu. Tôi ở lại, thêm một người là thêm một phần sức mạnh.

Tư Thịnh tiến đến bên cạnh Trì Nghiễn Chu và Chi Chi: Ngạn ca, cô Lộc, tiếp theo chúng ta đánh thế nào? Xông thẳng vào luôn chứ?

Sóng xác sống vừa bị chính bọn chúng dọn dẹp gần hết rồi, đỡ phải vất vả. Giọng Trì Nghiễn Chu lạnh như băng. Giờ tập trung toàn lực phá vỡ cái lớp mai rùa kia trước! Sau đó... Ánh mắt hắn lóe lên sát khí rợn người: Giết sạch lũ to xác bên trong!

Lộc Tây Từ ước lượng nhanh số bóng đen đang trồi lên trong khói bụi, giọng mang chút nghi ngờ: Nhìn sơ qua có vẻ chỉ chừng vài chục con cấp tám? Chúng ta vẫn còn vài trăm người, dù trạng thái không tốt nhưng nếu đánh luân phiên thì cũng phải dồn chết được chúng chứ?

Chi Chi lắc đầu: Giữa chúng có kẻ điều khiển. Đó là hai dị năng giả bằng xương bằng thịt. Tia sét vừa rồi chính là do một trong số họ phóng ra.

Hà Chước sững sờ: Em yêu, cái vụ nổ kinh khủng thế kia, đống đổ nát nặng hàng nghìn tấn đè xuống mà vẫn không chết sao? Vẫn còn sống để bắn lén à?

Trì Nghiễn Chu nhìn Chi Chi: Cô có nghĩ là kẻ đứng sau đã xuất hiện rồi không?

Rất có khả năng. Chi Chi gật đầu. Dù không nhìn rõ mặt nhưng dựa vào tia sét kia và cái khiên kim loại thoáng hiện, tôi khẳng định là có hai dị năng giả. Một hệ Lôi chính là kẻ vừa ra tay, kẻ còn lại là hệ Kim.

Trì Nghiễn Chu trầm giọng: Tia sét đó... thực sự rất mạnh.

Hà Chước gãi đầu bối rối: Nhưng cái khiên hiện tại chẳng giống hệ Lôi, cũng chẳng phải hệ Kim... hoàn toàn không đoán được là loại gì.

Lộc Tây Từ cười nhạt: Dị năng không đập nổi thì chi bằng mắng cho nó vỡ ra?

Thế có đập tiếp không? Lạc Tinh Dung lại hỏi.

Đập! Trì Nghiễn Chu không chút do dự. Tiếp tục đập cho tôi!

Và thế là, từng đợt dị năng lại nối đuôi nhau lao tới, đập thẳng vào lớp khiên mờ ảo giữa màn khói bụi, trong một cuộc chiến bền bỉ không biết khi nào mới ngã ngũ.

Đề xuất Hiện Đại: Ngày Xuân Có Hỷ
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm mọi người ơi

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Ngọc1212
Ngọc1212

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện