Chương 4: Chậm thì có chậm, nhưng dù sao cũng đã tới rồi!

Lộc Nam Ca ngồi trên sofa phòng khách, không gian xung quanh tĩnh lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng gió rít ngoài cửa sổ phá vỡ sự yên ắng.Tay trái cô vô thức khẽ đặt lên chiếc hộp gỗ Lộc Bắc Dã đã tặng. Dì Hứa tạm thời rời đi, nhưng Lộc Nam Ca hiểu rõ, người này như một quả bom hẹn giờ. Ai mà biết được, liệu sau này dì Hứa có vì thèm muốn số thức...
BÌNH LUẬN