Trì Thất thấy Lộc Tây Từ và mấy người kia không hỏi thêm gì, liền tiếp tục giới thiệu:
"Thôi thì mấy cái vụ kỹ thuật này tôi cũng không rành lắm. Đợt trước cực đêm, cực hàn, mấy ông chuyên gia đã dựng đủ loại nhà kính, rồi 'hốt' hết mấy dị năng giả hệ thổ, hệ thủy, hệ hỏa đi làm việc." Anh ấy chỉ về phía Bắc, nói: "Khu vực đó là khu dân cư, chợ giao dịch cũng ở đó. Còn từ chỗ chúng ta trở xuống phía Nam toàn bộ là khu quân sự, chịu trách nhiệm phòng thủ và tuần tra căn cứ... Trên tường thành có tháp canh và lưới điện, lính gác tuần tra luân phiên 24/24."
Lạc Tinh Dữu chân thành cảm thán: "Thảo nào chúng ta vào căn cứ thấy mọi thứ đâu ra đấy, hóa ra là được quản lý chặt chẽ đến vậy."
Lộc Nam Ca gật đầu đồng tình: "Điện nước, trồng trọt, chăn nuôi đều cần người có chuyên môn... Anh Nghiên Chu, ông nội anh và mọi người thật sự rất giỏi."
Trì Thất ưỡn ngực đầy tự hào: "Cô Nam Nam nói đúng, ông nội và nhị gia nhà chúng tôi quả thật rất đáng nể."
Trì Nhất kể thêm: "Vừa nãy Trì Tứ cũng nói với tôi, căn cứ quy định dù có dị năng hay không đều phải tham gia xây dựng – người có dị năng thì tuần tra, thu thập vật tư... người không có dị năng thì tham gia trồng trọt hoặc chăn nuôi... Căn cứ còn có tiền tệ riêng, tinh hạch cũng có thể đổi thành tiền để lưu thông."
Lộc Bắc Dã ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: "Anh Nghiên Chu, ông nội anh giỏi quá đi!"
Trì Nghiên Chu theo bản năng muốn đưa tay xoa đầu Lộc Bắc Dã, nhưng nhóc con lại nhanh nhẹn né tránh: "Anh Nghiên Chu, đừng có xoa đầu em! Cái này gọi là 'tiêu hao', em sợ sau này bị hói mất thôi~" Ha ha ha... Mọi người bật cười.
Con vẹt Macaw vẫn luôn đậu trên vai Lộc Tây Từ như một món đồ trang trí bỗng "quạc" một tiếng, nói rành rọt: "A Dã, giỏi quá."
Trì Thất kinh ngạc: "Nó... nó biết nói sao?!"
Trì Nhất bình thản liếc anh ta một cái: "Vẹt biết nói thì có gì lạ đâu?"
Cái "người cây nhỏ" trong lòng Lộc Bắc Dã lắc lắc cái đầu lá xanh biếc gợn sóng, phát ra tiếng "chi chi" líu ríu: [Chủ nhân, chủ nhân... muốn ăn...] Lộc Nam Ca móc từ túi ra một quả dâu tây đỏ tươi đưa tới, Chi Chi lập tức vươn dây leo ra đón lấy, há miệng cắn ngấu nghiến.
Trì Thất giật mình túm chặt cánh tay Trì Nhất, giọng run run: "Nó... nó biết cử động, nó còn ăn nữa sao?"
Trì Nhất mặt không cảm xúc: "Thực vật biến dị biết cử động thì có gì không bình thường? Vạn vật hữu linh, ăn uống thì có gì không bình thường?"
Trì Thất lúc đầu lắc đầu, rồi lại do dự gật đầu, cuối cùng điên cuồng lắc đầu: "Cái này... bình thường sao???"
Lộc Nam Ca và mấy người kia đồng thanh: "Bình thường mà!"
Lộc Nam Ca thầm nghĩ: [Có tí IQ nhưng không nhiều... Trọng điểm không phải là mùa này còn có dâu tây tươi sao?]
Vừa bước vào phòng khách nhà Trì Gia, đã thấy Trì Gia Gia và Trì Thúc Thúc ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa chờ đợi. Trì Gia Gia vừa thấy người đến liền đứng dậy đón, đẩy phắt Trì Nghiên Chu đang đi trước Lộc Nam Ca ra: "Cao lớn thế này mà chẳng có tí tinh ý nào, tránh ra... đừng có chắn tầm nhìn để ông già này ngắm mấy đứa nhỏ chứ."
Lão Thái Gia lướt qua cháu trai, cười tươi rói nhìn Lộc Nam Ca và mấy người phía sau, giọng đầy vẻ trìu mến: "Nam Nam, A Dã về rồi à?"
Lộc Nam Ca đầy dấu chấm hỏi, lễ phép chào: "Trì Gia Gia ạ." Lộc Bắc Dã cũng ngoan ngoãn theo sau: "Trì Gia Gia ạ."
"Gọi Trì Gia Gia nghe khách sáo quá!" Lão Thái Gia giả vờ không vui: "Cứ gọi ông nội là được." Ông nhìn sang Lộc Tây Từ và mấy người kia: "Tiểu Từ, Tiểu Văn, Tiểu Lạc cũng vậy, cứ gọi ông nội hết đi..."
Trì Nghiên Chu khẽ gọi: "Ông nội..."
Trì Gia Gia liếc xéo cháu trai mình: "Mấy đứa cháu xuất sắc thế này, nhà nào mà chẳng muốn có? Ông nội đây đã lớn tuổi rồi, muốn có hết thì không được sao?"
Ông lại quay sang Lộc Nam Ca và mọi người, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: "Thôi, đừng để ý cái thằng nhóc phiền phức này. Nào nào, ông nội đã chuẩn bị đồ ăn cho mấy đứa rồi, ăn lót dạ trước đã, rồi lát nữa đi xem phòng ốc ông đã sắp xếp cho. Cần gì cứ nói với ông nội nhé!"
Lộc Nam Ca và mọi người đồng thanh: "Chúng cháu cảm ơn ông nội ạ!"
Trì Gia Gia cười tủm tỉm vẫy tay: "Mấy đứa cháu ngoan, mau lại đây mau lại đây!" Ông dẫn Lộc Nam Ca và mọi người đi về phía bàn ăn: "Đợi mấy đứa nghỉ ngơi hai ngày, cái căn cứ này sẽ giao lại cho tụi con trẻ hết, ông nội đây sẽ vinh quang về hưu thôi~"
Trì Nghiên Chu: "..."
Lộc Nam Ca và cả nhóm: "..."
Trì Gia Gia nói thẳng thừng: "Ông đã bảy mươi rồi! Tuổi nghỉ hưu hợp pháp hợp lý rồi! Mấy việc còn lại cứ giao cho tụi con trẻ hết đi~"
Trì Nghiên Chu phản bác: "Bảy mươi tuổi là cái tuổi để phấn đấu, nghỉ hưu sao? Hơn nữa, nếu ông thật sự muốn nghỉ hưu thì để chú tiếp quản..."
Trì Thúc Thúc lập tức xua tay: "Dừng lại! Chú đây không có cái bản lĩnh đó đâu. Chú bây giờ mới dị năng cấp ba, vai không gánh tay không vác, có thể sống đến khi cháu về đã là cố hết sức rồi~ Sau này chú chỉ trông cậy vào cháu trai lớn là cháu phụng dưỡng thôi!"
Cả nhóm Lộc Nam Ca: [Nhà Trì Gia... hóa ra là phong cách này sao?]
Trong biệt thự nhà Trì Gia, Trì Gia Gia và Trì Thúc Thúc đều ở tầng hai. Bởi vậy, phòng của Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ và Lộc Bắc Dã cũng được sắp xếp cùng tầng. Còn phòng của Lộc Nam Ca và mấy cô gái khác thì được bố trí ở tầng ba.
Gần đến giờ ăn tối, người nhà Thời Gia đã vào trước. Thời Tự hỏi: "Trì Gia Gia, Nam Nam và mọi người đã dậy chưa ạ?"
Trì Gia Gia lắc đầu, đáp: "A Nghiên và mấy đứa ở tầng hai, còn Nam Nam và mấy cô bé kia ở tầng ba, cháu lên xem thử đi."
Thời Tự nói: "Ông nội, ba mẹ, vậy con lên trước đây."
Thời Mẫu nhìn theo bóng lưng anh, khẽ nói: "Sao con thấy A Tự hình như... hoạt bát hơn nhiều thì phải?"
Thời Ba Ba cười khẩy một tiếng: "Bà muốn nói nó lên cơn thì có? Đã hơn hai mươi tuổi đầu rồi mà vẫn còn không đứng đắn chút nào."
Thời Gia Gia chống gậy, ngồi xuống cạnh Trì Gia Gia, hỏi nhỏ: "Lão Trì, sao rồi? Cái 'nồi' này đã 'quăng' đi được chưa?"
Trì Gia Gia điềm nhiên đặt chén trà xuống: "Cũng phải xem là ai ra tay chứ."
Thời Gia Gia hơi trầm ngâm, rồi lại hỏi: "Cô bé tên Nam Nam kia, A Tự nói là dị năng hệ phong cấp sáu à? Chuyện này có cần giấu kín một chút không?"
Trì Gia Gia gật đầu: "Lát nữa tôi sẽ nói chuyện với bọn chúng."
Thời Ba Ba cũng chen lời vào, giọng đầy cảm thán: "Thật không biết là dạy dỗ kiểu gì mà ba anh em nhà Lộc Gia đứa nào đứa nấy đều xuất sắc đến vậy."
Thời Mẫu nói: "A Tự bảo ba mẹ Nam Nam không còn nữa rồi, chúng ta đừng nhắc chuyện này nữa, kẻo làm con bé buồn."
Đang nói chuyện, bên ngoài cửa truyền đến một tiếng động – "Con đi chậm thôi!". Ngay sau đó là giọng Hạ Chước: "Mẹ, Đại Bá, hai người đi chậm thôi, con đi tìm muội bảo trước đây." Lời còn chưa dứt, Hạ Chước đã nhanh chân bước vào.
Trì Gia Gia ra hiệu lên lầu: "Mấy đứa nó ở trên lầu hết đấy."
Hạ Chước: "Cháu cảm ơn Trì Gia Gia ạ!" Rồi quay người đi thẳng về phía cầu thang. Sau anh, Hạ Mẫu, Hạ Đại Bá và hai người trẻ tuổi khác cũng lần lượt bước vào.
Nhà Cố Gia là đến muộn nhất, nhưng số người lại đông nhất... Cố Vãn và Cố Kỳ sau khi Lộc Nam Ca và mọi người rời đi, đã được Cố Ba Ba đưa đến viếng Cố Mẫu. Lúc này, mắt Cố Vãn vẫn còn sưng đỏ, khóe mắt Cố Kỳ cũng vẫn vương màu đỏ hoe. Quý Hiến nắm tay Quý Hoan, lặng lẽ đi phía sau hai người họ. Sau bốn người, còn có Cố Ba Ba, Cố Cô Cô, Tạ Lâm Lâm, cùng một người đàn ông trẻ tuổi khác...
Đề xuất Hiện Đại: Duyên Tình Dằng Dặc, Đến Ngày Tan
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi