Tòa nhà mà Lộc Nam Ca chỉ, toàn bộ bên ngoài được bao phủ bởi lớp băng dày đặc, tựa như một công trình pha lê khổng lồ.
Trì Nhất nhanh chóng nhảy vào ghế lái, khởi động xe.
Cùng lúc đó, Trì Nghiên Chu giơ tay điều khiển dị năng băng hệ, tảng băng điêu khắc ở cửa chính tầng một của tòa nhà liền dịch chuyển, để lộ lối vào ban đầu.
Cánh cửa kính ở sảnh tầng một đã vỡ tan tành từ lâu, khắp nơi trước cửa là mảnh vụn thủy tinh.
Thế nhưng, dù tảng băng đã được dịch chuyển, chiều cao và chiều rộng của cánh cửa vẫn không đủ để chiếc xe nhà di động thương hiệu "Hữu Hữu" đi qua. Mái xe sẽ bị kẹt vào khung cửa, và thân xe cũng rộng hơn cửa đến nửa mét.
Trì Nhất nhanh chóng tắt máy, mọi người quay người thoăn thoắt trang bị đồ đạc.
Chỉ trong chốc lát, cả đội đã trang bị đầy đủ và sẵn sàng xuống xe.
Lúc này, lũ zombie khắp tầng một đã nhận ra động tĩnh, chúng đang ùn ùn kéo đến phía xe nhà di động.
Thời Tự ban đầu định dùng tinh thần lực để làm nổ tung đầu zombie, nhưng lo máu zombie sẽ làm bẩn xe của mình, anh liền chuyển sang điều khiển mấy con zombie hàng đầu quay người lại, tạo thành một rào chắn tạm thời, chặn đứng lũ zombie đang tràn tới từ phía sau.
Khi mọi người đã xuống xe hết, Lộc Nam Ca khẽ chạm đầu ngón tay, thu chiếc xe nhà di động vào không gian.
Thời Tự lập tức buông lỏng tay chân. Chỉ nghe thấy những tiếng nổ trầm đục liên tiếp, đầu zombie cứ thế nổ tung từng cái một, như những trái cây chín rục.
Lũ zombie ở tầng một bị nhóm họ tiêu diệt trong nháy mắt.
Đoàn người bước vào tòa nhà, Trì Nghiên Chu vung tay một cái, lớp băng đã dịch chuyển lập tức phục hồi, bức tường băng dày đặc cách ly hoàn toàn thế giới bên ngoài.
Nhờ ánh sáng yếu ớt lọt vào từ bên ngoài tảng băng điêu khắc, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng cô độc của quầy dịch vụ ở tầng một.
Lộc Nam Ca lấy từ không gian ra những chiếc đèn pin dạng thanh, mấy chàng trai mỗi người cầm một chiếc.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo tức thì xua tan bóng tối, chiếu sáng cả đại sảnh.
Dựa vào phong cách trang trí tối giản hiện đại và bảng chỉ dẫn doanh nghiệp trên tường, có thể đoán đây từng là một tòa nhà văn phòng cao cấp trước tận thế.
Sàn đá cẩm thạch phủ một lớp bụi dày, những tập tài liệu vương vãi khắp nơi và rác rưởi chất đầy sàn kể lại sự hỗn loạn từng diễn ra.
Lộc Nam Ca nhìn bảng chỉ dẫn doanh nghiệp trên tường, trong lòng thầm nghĩ: "Trong truyện tận thế, văn phòng của mấy vị tổng tài bá đạo thường có những thu hoạch bất ngờ lắm nha!"
Lộc Tây Từ và Trì Nghiên Chu đồng loạt gật đầu. Lộc Tây Từ cười, giơ tay nói: "Mời cô bắt đầu màn trình diễn của mình."
Thế là, bốn người Hạ Chước lập thành đội tiên phong, những người còn lại thì thong dong bước theo sau.
Tiếng bước chân giòn giã vang vọng trong hành lang trống trải, xen lẫn tiếng ù ù của dị năng bùng nổ và tiếng va đập trầm đục khi zombie ngã xuống.
Tám tầng dưới, ngoài những con zombie lang thang, chỉ còn lại rác rưởi và mảnh kính vỡ đầy sàn, rõ ràng đã bị cướp sạch từ lâu.
Từ tầng chín trở đi, cuối cùng cũng thấy những tập tài liệu vương vãi, nhưng đồ nội thất văn phòng đổ ngổn ngang và két sắt bị đập vỡ đều cho thấy, nơi đây đã bị cướp bóc không biết bao nhiêu lần.
Khi nhóm Lộc Nam Ca đặt chân lên tầng mười bảy, ánh sáng tự nhiên đã lâu không thấy xuyên qua ô cửa sổ băng điêu vỡ nát, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất phủ đầy bụi.
Lộc Bắc Dã chạy lon ton đến bên cửa sổ, kiễng chân vươn vai một cái: "Chị ơi, lâu lắm rồi em mới thấy mặt trời, thoải mái quá đi mất~"
Bốn người Hạ Chước vừa dọn dẹp xong zombie, nghe tiếng liền vây lại.
Khi leo lên tầng hai mươi ba, Hạ Chước xoa tay hầm hầm, lao thẳng về phía con zombie cấp bốn, nhưng lại phát hiện đó là một con zombie hệ hỏa cực kỳ hung bạo.
Con zombie đó há to cái miệng thối rữa, điên cuồng phun những quả cầu lửa về phía mọi người.
Những quả cầu lửa nóng rực đập vào tường, ngay lập tức tạo thành một mảng cháy đen.
Lộc Nam Ca giơ tay vung ra một luồng phong nhận sắc bén.
Ánh sáng xanh lóe lên, con zombie lập tức bị chém làm đôi, thân thể vẫn còn co giật theo quán tính.
Chi Chi khẽ kéo một cái, tinh hạch đã nằm gọn trong tay Lộc Nam Ca.
Cố Kỳ và Quý Hiến lập tức ra tay, những cột nước và khối đất dập tắt mọi ngọn lửa còn sót lại, trong làn khói trắng xì xì chỉ còn lại một mảng đất cháy đen.
Công việc dọn dẹp toàn bộ tòa nhà diễn ra vô cùng thuận lợi, khi kết thúc, mặt trời ban mai mới vừa ló dạng.
Mọi người đi thẳng lên tầng thượng, cánh cửa sắt sân thượng đã bị lớp băng dày đặc phong tỏa hoàn toàn.
Trì Nghiên Chu khẽ mở năm ngón tay, những khối băng trên cửa nhanh chóng tan chảy.
Ánh nắng vàng đã lâu không thấy rải khắp người mỗi người. Đôi mắt đã quen với cực đêm dường như khó thích nghi với sự rực rỡ này, mọi người đều nheo mắt lại, chậm rãi bước ra sân thượng như những mầm non vừa nhú khỏi đất.
Những tảng băng điêu khắc xung quanh đã bắt đầu có dấu hiệu tan chảy, những giọt nước trong veo từ từ trượt dọc theo bề mặt băng, tạo thành tiếng tí tách.
Nhưng nhiệt độ trong không khí vẫn buốt giá thấu xương, hơi thở trắng xóa qua khẩu trang lập tức ngưng tụ thành băng.
Từ xa, mơ hồ vọng lại những tiếng reo hò.
Lộc Nam Ca và Thời Tự đồng thời triển khai tinh thần lực để thăm dò. Thời Tự nói: "Là những người sống sót ở căn cứ phía trước."
Lộc Nam Ca chậm rãi bước đến mép sân thượng, cúi người nhìn xuống: "May quá, nhiệt độ không tăng đột ngột, lớp băng đang tan chảy từ từ."
Đề xuất Trọng Sinh: Đại Lão Huyền Học Lại Đi Bày Quán Vỉa Hè
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi