Cửa sổ chiếc RV mở toang, luồng khí lạnh buốt ùa vào khoang xe ngay lập tức.
Lộc Nam Ca và Thời Tự đứng cạnh cửa sổ, năng lực tinh thần của họ tức thì lan tỏa khắp nơi.
Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ và Lộc Bắc Dã tựa vào cửa sổ, ánh mắt găm chặt vào bóng dáng bảy người phía trước.
Cố Kỳ dẫn đầu, Văn Thanh và Lạc Tinh Dữu ở giữa, Trì Nhất cùng Quý Hiến bọc hậu, còn Hạ Chước và Cố Vãn bảo vệ hai bên sườn. Bảy người tạo thành đội hình chiến đấu, vững vàng tiến lên, cuối cùng dừng lại bên hông một tòa nhà bị băng phong.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía chiếc RV.
Ngọn lửa rực cháy, mũi đất nhọn hoắt, gai đất sắc bén và phi tiêu vàng lấp lánh đồng loạt lao thẳng vào lớp băng điêu khắc ở tầng một.
Xét thấy số lượng người ít hơn, Cố Kỳ và đồng đội đã vạch ra chiến thuật an toàn là dọn dẹp từng tầng một.
Ngay khoảnh khắc lớp băng đầu tiên vỡ vụn, đám xác sống bên trong tòa nhà loạng choạng lao về phía họ.
Trà nóng và đồ ăn vặt trên bàn chẳng ai để ý, ánh mắt của Lộc Tây Từ và những người khác đều găm chặt vào cảnh chiến đấu phía trước.
Văn Thanh, người vừa được xịt lại thuốc xịt xác sống, giờ đây mỗi tay một thanh Đường đao, thoăn thoắt xuyên qua đám xác sống. Cùng lúc đầu của một xác sống bên trái bay lên, xác sống bên phải đã bị chém đứt ngang lưng, máu đen không ngừng bắn tung tóe trên mặt băng.
Lạc Tinh Dữu theo sát bên cạnh Văn Thanh, những phi tiêu vàng như có sự sống, nhảy múa giữa các ngón tay cô.
Mỗi lần vung tay, lại có vài phi tiêu vàng xuyên thủng giữa trán xác sống.
Cố Kỳ và Trì Nhất phối hợp ăn ý đến mức hoàn hảo.
Cùng lúc dây leo gai của Trì Nhất quấn chặt năm sáu con xác sống, Cố Kỳ lập tức kích hoạt dị năng hệ thủy. Chỉ thấy đám xác sống khô héo đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cuối cùng biến thành từng bộ xác khô co rút. Dây leo co lại, thi thể vỡ vụn thành bột.
Gai đất của Hạ Chước đột ngột nhô lên từ mặt đất, xuyên xác sống thành từng chuỗi.
Mũi đất của Quý Hiến thì như từ trời giáng xuống, đóng đinh những xác sống định tiếp cận xuống mặt băng.
Hai người đứng tựa lưng vào nhau, cố gắng tạo ra một vùng chân không giữa biển xác sống.
Cố Vãn đứng giữa đội hình, lòng bàn tay cô ấy tụ lại ánh lửa chói mắt.
Cô ấy nén ngọn lửa thành những chùm sáng mảnh như sợi tóc, mỗi đòn đều trúng giữa trán xác sống giữa các tầng.
Xác sống bị trúng đòn đầu tiên cứng đờ, sau đó nổ tung từ bên trong. Những mảnh lửa bắn tung tóe lại cùng lúc thổi bay năm sáu con xác sống định xông ra thành từng mảnh vụn.
Năng lực tinh thần của Lộc Nam Ca và Thời Tự luôn bao trùm toàn bộ khu vực bệnh viện, như hai tấm lưới radar vô hình, ngay cả một con ruồi xác sống cũng đừng hòng thoát khỏi sự cảm nhận của họ.
Khi bảy người Cố Vãn hoàn toàn dọn dẹp xong con xác sống cuối cùng trong bệnh viện, toàn bộ không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt từ lớp băng tan chảy.
Lộc Nam Ca và Lộc Bắc Dã nhìn nhau, đồng thời gật đầu, như ngầm hiểu: "Thôi được rồi, dỗ dành họ chút đi."
Thời Tự không biết từ lúc nào đã cầm một cuốn sách, không ngẩng đầu lên mà lật sách, khẽ nói: "Cũng khá đấy chứ."
Ánh lửa thiêu đốt xác chết nhuộm đỏ nửa bầu trời, lớp băng xung quanh không ngừng tan chảy dưới nhiệt độ cao, tiếng nước nhỏ giọt vang lên liên hồi.
Khi Hạ Chước và đồng đội thay quần áo, Lộc Tây Từ đặc biệt đỗ chiếc RV ở phía đầu gió, tránh xa khu vực đóng băng.
Khi ngọn lửa dần tắt, Trì Nghiên Chu khẽ vung tay, mặt đất lại trở về trạng thái băng phẳng lì, trơn nhẵn.
Mọi người quây quần bên bàn đảo của chiếc RV, năm viên tinh hạch cấp bốn được xếp ra trên bàn.
Mọi người nhao nhao hưởng ứng, gật đầu.
Tiếng thảo luận dần trở nên sôi nổi, cuối cùng đạt được sự đồng thuận: Trì Nghiên Chu, Lộc Bắc Dã, Lộc Tây Từ lần lượt lấy tinh hạch hệ băng, hệ kim và hệ hỏa để nâng cấp.
Còn lại tinh hạch hệ mộc và hệ thổ thì lần lượt được trao cho Trì Nhất và Hạ Chước.
Sau bữa tối, trừ Lộc Nam Ca và Thời Tự chịu trách nhiệm cảnh giới, những người khác đều mang tinh hạch cấp ba hoặc cấp bốn về phòng bắt đầu hấp thụ.
Cả chiếc RV yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng máy sưởi hoạt động khẽ khàng.
Thời Tự liếc nhìn thời gian hiển thị trên máy tính bảng – 23:47, rồi quay đầu nói với Lộc Nam Ca: "Nam Nam, em đi ngủ trước đi, một mình anh trông chừng là được rồi."
Hai người đã phân chia thời gian canh gác, Thời Tự trước tiên dùng năng lực tinh thần bao phủ toàn bộ khu vực trong hai giờ, sau đó Lộc Nam Ca sẽ tiếp quản.
Những tác phẩm điêu khắc băng bên ngoài cửa sổ phát ra ánh sáng xanh u tối.
Ba giờ mười bảy phút sáng, cửa phòng Văn Thanh là cánh cửa đầu tiên mở ra.
Cô ấy nhẹ nhàng đi đến phòng khách, phát hiện Cố Vãn và Quý Hiến cũng lần lượt bước ra.
Đề xuất Hiện Đại: Nơi Góc Quán Trà: Bức Tình Thư Chưa Gửi
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi