Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 186: Đẹp trai Nam Nam

Rầm! Cánh cửa xe bật mở, Lộc Bắc Dã, Lộc Tây Từ và Trì Nghiên Chu vội vã xông ra.

Hai bên đường quốc lộ là rừng rậm bạt ngàn. Lộc Nam Ca vừa kịp khống chế ngọn lửa lan rộng, thì Lộc Bắc Dã đã dang hai tay ra... Vút! Hai tấm chắn vàng rực vút lên từ mặt đất, vững chãi bao bọc lấy hành lang lửa.

Trì Nghiên Chu phối hợp ăn ý với phong nhận của Lộc Nam Ca, giơ tay lên. Sấm sét như những con rắn bạc điên cuồng nhảy múa, đan xen vào từng luồng phong nhận. Đàn kiến bị đánh trúng lập tức hóa than, nổ tung thành từng cụm khói đen đặc quánh bên trong tấm chắn.

Vẹt Kim Cương vỗ vài cái cánh, những tinh thể băng sắc lạnh quét qua một bên rừng cây. Ngọn lửa gặp lạnh phát ra tiếng "xì xì" rồi tắt ngúm, chỉ còn lại từng làn khói trắng mỏng manh bay lên.

Hạ Chước cùng những người khác cũng nhanh chóng xuống xe. Ngọn lửa bên phải lập tức bị lớp đất cuồn cuộn nuốt chửng. Từng đàn kiến lớn cuộn mình trong biển lửa, đàn kiến đột biến phát ra tiếng "chít chít" the thé, chói tai.

Axit kiến đang cháy hòa lẫn mùi nhựa đường nồng nặc, sặc sụa đến nỗi Chi Chi trên vai Lộc Nam Ca phải hắt hơi liên tục.

Lộc Nam Ca nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông ở cổ Vẹt Kim Cương. 'Cương Tử' hiểu ý, bay xuống đất, móng vuốt "cạch" một tiếng, bám chặt vào mặt đất. Cô ấy một tay chống vào lưng chim, nhẹ nhàng nhảy vọt xuống.

Lộc Tây Từ và mọi người theo phản xạ dang rộng hai tay, nhưng lại thấy cô ấy lượn một vòng trên không như chim cắt – đầu gối cong vừa phải, giảm chấn động một cách hoàn hảo.

Chi Chi: "Chíp chíp chíp..." [Đúng là chủ nhân của mình, ngầu thật!]

Cương Tử ở bên cạnh kiêu hãnh ngẩng đầu: "Mỹ nhân, ngầu!"

Lộc Bắc Dã nhanh chân chạy đến bên Lộc Nam Ca, cậu bé ngẩng đầu, hớn hở khoe: "Chị ơi, chị xem, bây giờ em không cần liên tục điều khiển dị năng nữa, khiên vàng vẫn có thể duy trì được, em không thu hồi thì nó vẫn ở đó đó..."

Lộc Nam Ca xoa đầu cậu bé, trìu mến nói: "A Dã nhà chúng ta giỏi quá!"

Lộc Bắc Dã vui vẻ lắc đầu: "Chị gái mới là người giỏi nhất!"

Lộc Tây Từ nhướng mày chen vào: "Ý của hai chị em là, anh trai không giỏi bằng à?"

Trì Nghiên Chu: "Từ ca, cần gì phải thế? Tự chuốc lấy phiền phức!"

Cố Kỳ: "Đúng vậy, Từ ca, cần gì phải thế, tự rước nhục vào thân!"

Hạ Chước vừa định mở miệng, Lộc Tây Từ đã lập tức dùng tay bịt miệng anh lại, lẩm bẩm: "Ghen tị, một lũ không có em trai em gái, ghen tị trắng trợn với tôi..."

Lộc Nam Ca: "Anh, anh cũng là người anh siêu tuyệt vời!"

Lộc Bắc Dã thầm thở dài trong lòng: (Lớn tướng rồi mà còn phải để trẻ con dỗ dành...) Nhưng cậu bé vẫn ngoan ngoãn phụ họa: "Ừm, anh siêu tuyệt!"

Lộc Tây Từ buông tay đang bịt miệng Hạ Chước ra, đắc ý khoanh hai tay trước ngực: "Nghe thấy chưa? Tôi là người anh siêu tuyệt vời!"

Văn Thanh và Lạc Tinh Dữu đều đọc được sự bất lực tương tự trong mắt đối phương: Trẻ con hết sức!!!

...

Lúc này, ngọn lửa đã dần tắt. Lộc Bắc Dã khẽ vẫy tay nhỏ, hai tấm chắn vàng hai bên từ từ rút lui, hóa thành từng đốm sáng vàng lấp lánh, tan biến vào không khí.

Hạ Chước và Quý Hiến đồng thời ra tay, lớp đất cuồn cuộn trên mặt đất nuốt chửng hoàn toàn những đốm lửa cuối cùng còn ngoan cố chống cự.

Trên nền đất cháy đen, vài làn khói tàn uốn lượn bốc lên một cách bất cam, rồi nhanh chóng bị gió đêm thổi tan vào hư vô.

Lộc Nam Ca: "Cương Tử, đi hạ nhiệt độ đi!"

Vẹt Kim Cương: "Được thôi, mỹ nhân!"

Vẹt Kim Cương vui vẻ đáp lời, rồi vỗ cánh bay vút lên không trung.

Theo từng nhịp cánh của nó, những tinh thể băng trong suốt như hoa tiên nữ rải xuống. Mặt đường nóng bỏng lập tức phát ra tiếng "xì xì" của sự hạ nhiệt, rồi bốc lên một làn sương trắng mờ ảo.

Mọi người lại lên xe, tiếp tục hành trình hướng về Tô Thị, điểm đến tiếp theo.

Khoảng cách từ Hải Thị đến Tô Thị không xa. Sau khi dọn dẹp xong đàn kiến, chỉ mất khoảng một tiếng đồng hồ, chiếc xe nhà di động đã tiến vào phạm vi Tô Thị.

Khi xe đi vào ngoại ô Tô Thị, điều đầu tiên đập vào mắt là bức tường thành còn nguyên vẹn – không hề có sự sụp đổ quy mô lớn, chỉ lác đác vài vết nứt nhỏ.

Số lượng xác sống lang thang ở đây rõ ràng ít hơn hẳn các thành phố khác, cứ như thể đã được dọn dẹp định kỳ vậy.

Khi xe đi sâu vào khu vực thành phố, hai bên đường tuy vẫn còn nhiều xe cộ và kiến trúc hư hỏng.

Nhưng giữa đường lại được cố ý dọn dẹp thành một lối đi rộng rãi, đủ cho hai ba chiếc xe chạy song song.

Trì Nhất ở ghế phụ lái nghiêng người về phía trước, giọng đầy kinh ngạc: "Thiếu gia, mọi người nhìn bên phải kìa——"

Đề xuất Ngược Tâm: Khi Thai Nhi Tròn Bảy Tháng, Ta Mới Vỡ Lẽ Phu Quân Chẳng Mảy May Tình Nghĩa.
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm mọi người ơi

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Ngọc1212
Ngọc1212

[Pháo Hôi]

4 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện