Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 146: Của ta đâu rồi?

Trên đường về biệt thự, Văn Thanh cúi đầu, bước chậm rãi ở cuối đội.

Cả nhóm không ai nói lời nào, ngay cả Hạ Chước vốn ồn ào nhất ngày thường cũng hiếm khi im lặng, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô rồi lại vội vàng dời mắt đi. Khi ánh nến trong biệt thự bừng sáng, mấy chàng trai kéo Lộc Bắc Dã, vội vã chạy lên lầu như thể đang trốn thoát. Bốn cô gái ngồi quây quần trên ghế sofa phòng khách, ánh lửa nhảy múa in bóng lên gương mặt họ. Lộc Nam Ca vô tình huých Cố Vãn, Cố Vãn lại huých Lạc Tinh Dữu. Ánh nến thỉnh thoảng lại tí tách, vầng sáng lung linh trên đôi mày, khóe mắt họ, nhưng không xua tan được sự im lặng nặng nề.

Cố Vãn thở dài trong lòng, mở lời hỏi: "Chị Văn Thanh, cái tên tra nam đó ngày xưa đã lừa chị như thế nào vậy?" Lạc Tinh Dữu khẽ gọi: "Vãn Vãn." Ngón tay Văn Thanh vô thức vuốt ve mép ghế sofa, ánh mắt vô định nhìn vào ngọn nến đang nhảy múa. "Chúng tôi là bạn học đại học... Ngày nhập học, anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, nói cùng chuyên ngành với tôi, rồi xin trao đổi thông tin liên lạc. Sau này anh ta tỏ tình với tôi, nói rằng hôm đó thấy tôi kéo vali đứng dưới gốc cây ngân hạnh, lá rụng xoay tròn trên vai tôi... Anh ta nói lúc đó đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, nói tình không biết từ đâu mà đến, yêu sâu đậm..."

Văn Thanh cảm thán, vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp Lộc Nam Ca và Cố Vãn, cả hai đồng thời nắm chặt vạt áo trước ngực, hai khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó như chanh bị chua. "Nam Nam, Vãn Vãn, hai đứa không khỏe ở đâu à?" Năng lực chữa trị lập tức sáng lên trong lòng bàn tay cô. "Chị ơi, cất năng lực đi." Lộc Nam Ca giữ chặt cổ tay cô, cùng Cố Vãn nhìn nhau, cả hai đột nhiên đồng loạt làm động tác buồn nôn: "Bọn em không sao, chỉ là..." "Hơi ghê tởm." Cả hai đồng thanh, ngay cả âm cuối đầy vẻ chán ghét cũng trùng khớp hoàn hảo.

Lộc Nam Ca nói: "Nói hay là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nói trắng ra thì tên tra nam đó chỉ là ham sắc. Chị ơi, hắn ta mê vẻ đẹp của chị, thèm khát thân thể chị." Cố Vãn tiếp lời: "Đúng vậy, cái gì mà yêu từ cái nhìn đầu tiên. Khạc, chưa từng tiếp xúc, yêu cái gì mà yêu? Hôm nay yêu chị, ngày mai có thể yêu người khác, còn tình không biết từ đâu mà đến, yêu sâu đậm, chua lè, chua loét..." Lạc Tinh Dữu nói thêm: "Chị ơi, hồi đó chị còn nhỏ, nếu chị gặp nhiều đàn ông hơn một chút, thì đâu đến nỗi mắc lừa như vậy." Chi Chi và Cương Tử ở bên cạnh điên cuồng gật đầu.

Ba người mỗi người một câu, cộng thêm tiếng "gác" của Cương Tử và tiếng "chíp" của Chi Chi, đã lôi chồng cũ đã khuất của Văn Thanh ra "quất roi", sóng âm mang theo sát khí xộc thẳng lên tầng hai. Mấy chàng trai trên lầu nghe rõ từng chữ, đồng loạt rụt cổ, không dám hó hé một tiếng. Hạ Chước khẽ tổng kết: "Yêu từ cái nhìn đầu tiên bằng với ham sắc, gặp lại mà vẫn say đắm bằng với lòng dạ xấu xa không đổi —" Anh giơ ngón cái lên: "Chân lý!" Trì Nghiên Chu nhắn: "Đây đâu phải là quất roi, đây giống như bắn quét số căn cước công dân của hắn ta từ xa vậy."

...

Tối nay ra ngoài, Lộc Nam Ca mặc chiếc áo giữ nhiệt màu bạc được hệ thống thưởng. Kể từ khi quản gia thông minh được kích hoạt, việc giặt giũ quần áo không còn là vấn đề nữa – chỉ cần thu quần áo vào không gian, giây tiếp theo chúng sẽ trở nên sạch sẽ như mới. Áo giữ nhiệt mềm mại và nhẹ nhàng. Cô mặc một chiếc quần dài, kết hợp với áo sơ mi dài tay, lúc nãy ở ngoài trời, nhiệt độ cơ thể luôn duy trì ở mức 26 độ C lý tưởng.

Đợi Văn Thanh bình tĩnh lại, tranh thủ lúc mọi người thay phiên nhau đi tắm. Lộc Nam Ca hỏi 'Hữu Hữu' trong ý thức: "Hữu Hữu, có thể đổi phần thưởng khác thay cho áo giữ nhiệt không?" Trong đầu vang lên tiếng điện tử vui vẻ: "Nam Nam, phần thưởng đều là ngẫu nhiên rơi ra đó nha~ Làm nhiều nhiệm vụ sẽ có bất ngờ đó!" Lộc Nam Ca nghiến răng: "Vậy thì cậu nói cho tôi biết nội dung nhiệm vụ đi!" 'Hữu Hữu' cười khúc khích: "Hi hi, Nam Nam, nhiệm vụ cũng ngẫu nhiên kích hoạt đó nha~" Lộc Nam Ca: "...Vậy giúp tôi đổi kích cỡ của chiếc áo giữ nhiệt này được không?" 'Hữu Hữu': "Cái này thì được ạ."

Cầm chiếc áo giữ nhiệt đã được điều chỉnh kích cỡ, Lộc Nam Ca gọi Lộc Bắc Dã đang chuẩn bị đi tắm ở hành lang. "Mặc cái này bên trong." Cô kéo cổ áo sơ mi của mình: "Bên ngoài cứ mặc như bình thường." Cậu bé nhận lấy quần áo, trong lòng thắc mắc: "Áo dài tay, quần dài mà còn mặc áo giữ nhiệt, liệu có bị say nắng không?" Cậu nhìn trang phục của chị gái: "Đồ đôi chị em ạ?" "Ừ, đồ đôi chị em." Cậu bé vui vẻ nhận lấy quần áo, sau khi tắm xong và mặc vào, mắt cậu bé sáng bừng lên – ban đầu tưởng sẽ nóng bức khó chịu, không ngờ lại thoải mái như được bao bọc bởi gió xuân. Cậu bé phấn khích nhảy nhót hai cái, nhưng chất liệu vải vẫn luôn thoáng mát.

Lộc Nam Ca dựa vào cuối hành lang, đợi Lộc Bắc Dã ra, liền hỏi: "Thế nào?" Lộc Bắc Dã: "Rất thoải mái!" Hai chị em xuống lầu, đối mặt với Lộc Tây Từ. Người đàn ông nhướng mày đánh giá chiếc áo sơ mi sọc xanh giống hệt nhau của hai người, cố ý kéo chiếc áo cộc tay của mình: "Đồ đôi chị em à? Phần của anh đâu?"

Đề xuất Cổ Đại: Kiều Tàng
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm mọi người ơi

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Ngọc1212
Ngọc1212

[Pháo Hôi]

4 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện