Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 68: Báo Ân

Chương 68: Báo ân

Trong gian phòng ấm áp giữa mùa đông vĩnh dạ, một bàn tiệc hải sản thịnh soạn đã được bày biện sẵn sàng. Những con tôm nướng đỏ rực, thịt trắng ngần săn chắc, tỏa hương thơm nồng nàn quyện trong làn khói mỏng. Bên cạnh là đĩa cá hấp gừng hành thanh tao và những bát súp cua đậm đà vị biển. Vân Lăng mỉm cười, ra hiệu cho Vưu Tình Văn ngồi xuống: “Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, hôm nay tôi mời cô thưởng thức những sản vật tươi ngon nhất vừa được mang về từ cảng.”

Vưu Tình Văn không khỏi ngỡ ngàng trước sự hào phóng này. Trong khi thế giới bên ngoài đang vật lộn với cái lạnh và sự khan hiếm thực phẩm, thì tại Lăng Vân thành, họ lại được tận hưởng những mỹ vị như ở một thời đại hoàng kim nào đó. Cô nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận hơi nóng lan tỏa trong lồng ngực, rồi nghe Vân Lăng tiếp lời: “Tôi muốn nhờ cô một việc. Hãy giúp tôi tổ chức các quầy bán lẻ hải sản cho cư dân trong thành. Tôi muốn họ được mua với giá ưu đãi nhất, xem như một phúc lợi để mọi người cùng vượt qua giai đoạn khó khăn này.”

Sáng hôm sau, khi những tia sáng nhân tạo từ các cột đèn ma pháp thắp sáng các con phố, Lăng Vân thành bỗng trở nên náo nhiệt lạ thường. Tại khu vực quảng trường trung tâm, các gian hàng hải sản mọc lên san sát. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả và tiếng cười nói tạo nên một bản nhạc rộn ràng của sự sống. Những người dân và người chơi vốn đã quen với việc ăn uống đạm bạc nay đều đổ xô về đây, đôi mắt họ lấp lánh niềm vui khi thấy những khay hải sản tươi rói được bán với giá rẻ đến không tưởng.

Trịnh Minh Nhạc thong thả đi dạo qua các dãy hàng, thỉnh thoảng lại dừng lại kiểm tra tình hình an ninh. Anh bắt gặp Vưu Tình Văn đang tất bật điều phối các tiểu thương. Tiến lại gần, anh lên tiếng: “Mọi chuyện có vẻ diễn ra rất suôn sẻ. Sự hiện diện của những gian hàng này không chỉ làm đầy dạ dày của mọi người, mà còn mang lại cảm giác bình yên và tin tưởng vào sự phát triển của lãnh địa.”

Vưu Tình Văn quệt mồ hôi trên trán, mỉm cười đáp lại: “Đúng vậy, Vân Lăng luôn có những tính toán khiến người khác phải nể phục. Tại Lăng Vân thành này, chỉ cần chăm chỉ, không ai phải lo bị bỏ lại phía sau. An ninh tốt, nguồn cung dồi dào, đây thực sự là thiên đường giữa thời loạn lạc.”

Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Chu Tín Ân đang đứng thẫn thờ trước quy mô của Lăng Vân thành. Anh đến từ trấn Đoạn Thụ, một nơi vốn nổi tiếng với nghề khai thác gỗ nhưng nay lại đang lâm vào cảnh khốn cùng. Mùa đông kéo dài khiến cây cối không thể sinh trưởng, gỗ trở nên khan hiếm đến mức người dân phải dỡ cả hàng rào để sưởi ấm. Mục đích chuyến đi này của anh là tìm cách thu mua gỗ từ Lăng Vân thành để cứu vãn thị trấn đang chết dần trong giá rét.

Tiêu Lập, người được giao nhiệm vụ tiếp đón các đoàn khách thương mại, bước đến vỗ vai Chu Tín Ân: “Chào mừng anh đến với Lăng Vân thành. Có vẻ như anh hơi bất ngờ trước sự sầm uất ở đây phải không?”

Chu Tín Ân thở dài, giọng đầy vẻ thán phục: “Nói là bất ngờ thì vẫn còn quá nhẹ. Ở trấn Đoạn Thụ của chúng tôi, mỗi miếng ăn đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và máu, vậy mà ở đây, mọi người lại có thể mua hải sản dễ dàng như đi dạo chợ phiên. Thật không thể tin nổi là giữa mùa đông vĩnh dạ lại có một nơi sung túc đến thế này.”

Tiêu Lập dẫn Chu Tín Ân đi tham quan các khu vực chức năng, từ những xưởng thủ công mỹ nghệ đến các kho bãi chứa đầy tài nguyên. Anh tự hào giới thiệu: “Lăng Vân thành không chỉ có hải sản. Chúng tôi có hệ thống quản lý hiệu quả và nguồn tài nguyên đa dạng nhờ sự kết nối với các vùng lân cận. Về vấn đề gỗ mà anh lo lắng, chúng tôi hoàn toàn có thể cung cấp đủ để trấn Đoạn Thụ vượt qua mùa đông này, miễn là chúng ta đạt được những thỏa thuận trao đổi công bằng.”

Chu Tín Ân nhìn những dòng người tấp nập, nhìn sự vững chãi của những bức tường thành và cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lòng người. Anh hiểu rằng, việc gặp được Vân Lăng và đến với lãnh địa này chính là một cứu cánh, một cơ hội để báo đáp lại sự kỳ vọng của những người dân đang chờ đợi anh ở quê nhà. Giữa bóng tối của thế giới, Lăng Vân thành giống như một ngọn hải đăng rực rỡ, hứa hẹn một tương lai đầy hy vọng.

Đề xuất Hiện Đại: Con Gái Bỏ Bắc Đại Để Học Cao Đẳng, Tôi Mặc Kệ
Quay lại truyện Tận Thế Lãnh Chúa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện