Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3

5.

Tôi nhanh chân lẹ tay, đã nằm phục sẵn trên giường.

Dì lay lay người tôi, tôi vẫn vờ như chưa tỉnh giấc.

"Mày thật vô dụng, lại để con ranh này chạy thoát về đây."

"Tao cũng không ngờ con nhỏ này lắm tâm cơ đến thế, y hệt con mẹ nó."

Là giọng của Lưu Quang!

Hóa ra, dì định đem tôi dâng tận tay cho Lưu Quang.

Nhưng chẳng phải mẹ đã đi làm thuê ở phương Nam rồi sao? Tại sao Lưu Quang lại nhắc đến bà ấy?

Dì đứng bên giường, chẳng chút kiêng dè mà nói: "Nó đã uống thuốc ngủ của tao, phỏng chừng phải đến tối mai mới tỉnh được."

"Nó ngủ say như chết thế kia, tao chẳng còn hứng thú gì. Đợi con ranh này tỉnh lại, tao muốn nếm thử hương vị của cả hai mẹ con chúng nó một thể."

Mọi nghi hoặc trong lòng tôi bỗng chốc đã có lời giải đáp.

Xem ra, mẹ tôi hoàn toàn không đi làm thuê ở phương Nam nào cả.

Dì đã lừa tôi, còn lừa lấy hết tiền bạc của tôi.

Dì dịu giọng, nói với Lưu Quang: "Ông đúng là cóc ghẻ đòi ngồi máy bay, người thì xấu mà chơi thì bạo."

Lưu Quang và dì kẻ đẩy người kéo, bắt đầu liếc mắt đưa tình, sau đó dắt díu nhau sang căn phòng kế bên.

Nghe tiếng thở dốc như cầm thú phát ra từ hai con quỷ dữ, lòng tôi dâng lên từng cơn buồn nôn tột độ.

Ý thức tôi tỉnh táo, nhưng cơ thể lại rã rời yếu ớt.

Tôi không thể trốn, cũng không được phép trốn.

Mẹ vẫn còn đang đợi tôi đến cứu.

Chiều ngày hôm sau, tôi bị Lưu Quang và dì cùng nhau lôi xềnh xệch về nhà lão.

Lần này, Lưu Quang không hề lơ là, lão dùng dây thừng trói chặt chân tôi lại.

Lão ném tôi lên giường rồi đi ra ngoài bàn bạc điều gì đó với dì.

Đợi lão đi khuất, tôi mở mắt, ngồi bật dậy trên giường.

Việc cấp bách lúc này là phải cắt đứt sợi dây thừng, có thế tôi mới có cơ hội chạy thoát.

Chỉ là, lần này Lưu Quang chắc chắn đã rút kinh nghiệm, lão sẽ không dễ dàng tin lời tôi nữa.

Cạch —

Cửa sổ khép hờ, không biết ai đã ném một mảnh bát sứ vỡ vào trong, rơi ngay sát cạnh chân tôi.

Đúng là trời cao có mắt đã giúp tôi!

Mảnh sứ vô cùng sắc lẹm, tôi mài dây thừng chừng hai phút thì dây đứt hẳn.

Tôi nhảy ra khỏi cửa sổ, vừa hay có chuồng lợn làm vật che chắn.

Mẹ chắc chắn bị Lưu Quang giam giữ trong căn phòng nào đó. Lần trước khi đóng giả tân nương, tôi đại khái biết nhà Lưu Quang có ba gian phòng và một kho chứa thức ăn cho lợn.

Tôi khom người, lách qua cạnh chuồng lợn, tìm kiếm một lượt khắp các căn phòng.

Lạ thay, chẳng thấy một bóng người.

Không tìm thấy manh mối, để đảm bảo an toàn, tôi chỉ đành trốn về nhà trước.

Nhưng có dì ở đó, căn nhà cũng chẳng còn an toàn. Tôi không định nán lại lâu, xông vào phòng dì lục lọi khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy năm nghìn tệ của mình.

Tôi phải lên thành phố, tôi phải báo quan!

Vừa bước ra đến cửa, không ngờ lại đụng độ ngay Lưu Quang.

Đúng là oan gia ngõ hẹp!

"Con tiện nhân, đã là người của tao rồi mà còn dám chạy đi đâu?"

Lòng tôi nóng như lửa đốt, chẳng màng đến việc dẫm nát rau cỏ trong vườn, tôi chạy thục mạng sang nhà hàng xóm.

"Cứu mạng! Lưu Quang muốn cưỡng bức cháu!"

"Dì ơi, cứu cháu với..."

Tôi trân trối nhìn dì Lý đóng sầm cánh cửa lớn nhà dì lại.

Từ trong nhà vọng ra giọng nói đầy vẻ giáo điều của dì Lý: "Vợ chồng cãi nhau, đầu giường cãi cuối giường hòa. Lưu Quang là người đàn ông của mày, mày phải nhường nhịn nó."

Lòng tôi lạnh ngắt như tro tàn.

Ai nấy đều biết tôi chỉ là tân nương giả, vì để Lưu Quang được vào mộ tổ mà tôi mới đồng ý kết hôn giả cơ mà.

Lưu Quang cười gằn đầy tợn, giáng một gậy vào lưng tôi.

"Nghe thấy chưa, trên đời này làm gì có chuyện kết hôn giả, đã bái đường rồi thì mày là người của tao. Khôn hồn thì cút về nhà ngay!"

Lưu Quang túm lấy cổ áo tôi, lôi ngược trở về.

Trời sập tối, ánh hoàng hôn vẫn chưa tắt hẳn.

Lưu Quang ném tôi xuống giữa sân, thô bạo xé toạc quần áo trên người tôi.

Tôi chỉ còn lại lớp nội y che thân, run rẩy cầm cập dưới đất, không biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.

"Ở yên đây cho tao. Mày mà dám chạy, tao sẽ không tha cho con mẹ mày đâu."

Mẹ!

Lưu Quang đã giấu bà ấy ở đâu rồi?

Đề xuất Cổ Đại: Vì Người Trong Mộng Ép Ta Thử Thuốc, Ta Đi Rồi Hắn Mới Biết Hoảng Loạn
Quay lại truyện Tân Nương Một Ngày
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện