Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Minh Uẩn Chi luôn cảm thấy có người đang trêu chọc mình.
Hoặc là chọc vào má nàng, hoặc là vân vê một lọn tóc của nàng, đợi đến khi nàng rốt cuộc cũng tỉnh lại từ trong mộng cảnh trầm trầm, vừa khéo nhìn thấy Bùi Úc đang rũ mắt, câu được câu chăng mà nghịch ngón tay nàng.
Ngón tay thon dài kia uốn cong đầu ngón tay nàng lại, rồi lại duỗi ra, khi thì khẽ bóp, khi thì chậm rãi xoa nắn, giống như món đồ chơi mới lạ nào đó, chơi mãi không chán vậy.
Ngược lại hiếm khi thấy Bùi Úc có bộ dáng thế này, không chút che giấu... có chút trẻ con.
Đáy lòng Minh Uẩn Chi mềm nhũn, nghiêng người sang, cong ngón tay nắm lấy bàn tay đang làm loạn của người đàn ông.
"Tỉnh bao lâu rồi?"
Giọng nói vừa thốt ra, lại khàn đến dọa người, Minh Uẩn Chi mấp máy môi, không kìm được nhớ tới đêm qua.
Bùi Úc bỏ tay nàng vào trong chăn, đứng dậy rót cho nàng một ly nước.
Minh Uẩn Chi nửa ngồi dậy, thắt lưng đau nhức, từng ngụm từn...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 3.500 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường
[Luyện Khí]
H