Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 3

Kiếp trước, dù phải tự bỏ tiền túi ra ta cũng chẳng nề hà, chỉ mong sớm ngày được xuất cung. Nhưng kiếp này, đừng hòng ta bỏ ra dù chỉ một xu.

"Dạ!" Ta không vạch trần tâm tư của nàng ta, chỉ thấp giọng đáp lời. Thấy vậy, nàng ta mới hài lòng gật đầu, phất tay ra hiệu cho ta lui xuống.

Vừa trở về phòng, đám cung nữ đã ùa tới vây quanh lấy ta. Một đứa nhanh nhảu hỏi: "Nguyệt nhi tỷ tỷ, cây trâm này là nương nương thưởng cho tỷ sao?"

Nghe vậy, ta lập tức thay đổi sắc mặt, bày ra vẻ buồn rầu rồi thở dài thườn thượt: "Cây trâm này là nương nương bảo ta mang đi cầm lấy tiền mua gấm vóc, sắm thêm bút mực giấy nghiên và điểm tâm. Nhưng... chỉ bấy nhiêu bạc thì làm sao mà đủ được cơ chứ!"

Lời vừa dứt, đám cung nữ xung quanh đều sững sờ, vẻ mặt đầy kinh ngạc, rồi bắt đầu xì xào bàn tán. Một đứa bất bình thay ta: "Chừng ấy bạc thì sao mà đủ, tiểu chủ sao lại hà khắc với tỷ như vậy?" Đứa khác lại tiếp lời ngay: "Xem ra tiểu chủ thật sự túng quẫn rồi, đến cả tiền của người hầu cận mà cũng muốn bớt xén!"

Ta lắng nghe những lời bàn tán ấy, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía cửa, thấy Thúy Chi đang chuẩn bị bước vào.

Kiếp trước, Thúy Chi là người có kết cục tốt đẹp nhất. Sau khi Triệu Đáp ứng trở thành Quý phi, nàng ta đã ban tiền cho Thúy Chi xuất cung. Triệu Đáp ứng không dám bớt xén tiền của Thúy Chi là bởi nàng ấy vốn tính đơn thuần, thấy chủ tử thiếu thốn là lại tìm cách vay mượn giúp. Nhưng cũng chính vì thế mà ai nấy đều biết Triệu Đáp ứng túng quẫn, khiến nàng ta cảm thấy mất mặt. Từ đó, nàng ta không tìm đến Thúy Chi nữa mà chuyển mục tiêu sang một kẻ lầm lì, ít nói như ta.

Ta mang tấm gấm vừa mua về trình lên trước mặt Triệu Đáp ứng. Nàng ta mở ra xem, thấy chỉ có duy nhất một tấm thì sắc mặt lập tức sa sầm lại. Trước mặt bao nhiêu cung nữ, nàng ta lớn tiếng trách mắng: "A Nguyệt, ta nuông chiều ngươi quá nên ngươi dám xem lời ta như gió thoảng mây bay sao? Bút mực giấy nghiên ta dặn đâu rồi? Tại sao gấm vóc lại chỉ có một tấm thế này!"

Ta vội vàng quỳ xuống, cung kính đáp lời rồi dâng biên nhận của tiệm cầm đồ cùng hóa đơn cửa hàng vải lên: "Nương nương bớt giận, cây trâm của người chỉ cầm được hai lượng bạc, chỉ vừa đủ mua một tấm gấm này thôi. Nô tỳ tuyệt đối không dám tư túi một xu nào!"

"Không đủ thì ngươi không biết nghĩ cách mua thêm sao?" Triệu Đáp ứng cố nén cơn giận dữ. Nàng ta đã quá quen với việc ta luôn tự bỏ tiền túi ra bù vào mà không hề tính toán, nay thấy ta đột nhiên keo kiệt như vậy, lửa giận trong lòng tự nhiên bốc lên ngùn ngụt.

Những lời này lọt vào tai đám cung nữ, ai nấy đều khẽ cau mày. Tiền đã không đủ thì làm sao mà mua cho được? Triệu Đáp ứng dường như cũng nhận ra mình đã lỡ lời, liền phất tay cho đám cung nữ lui ra. Cuối cùng, nàng ta hung hăng lườm ta một cái cháy mặt rồi cũng đuổi ta ra ngoài.

Sáng hôm sau, ta và Thúy Chi cùng đến hầu hạ Triệu Đáp ứng. Trong lúc Thúy Chi đi múc nước, ta vừa định bước vào phòng thì chợt nghe thấy tiếng trò chuyện giữa nàng ta và Kỳ Đáp ứng ở bên trong.

"Tỷ tỷ à, Hoàng thượng đã bao lâu rồi không ghé qua cung của tỷ. Hiếm khi Chu công công lại để mắt đến con bé A Nguyệt đó, còn nhờ muội chuyển lời tới tỷ. A Nguyệt có thể giúp tỷ mở đường, đó chẳng phải là phúc phận cả đời của nó sao!" Kỳ Đáp ứng thấy Triệu Đáp ứng vẫn tỏ vẻ thờ ơ thì giọng nói không khỏi lộ rõ vẻ sốt ruột.

Triệu Đáp ứng nghe vậy, sắc mặt vẫn ung dung như không, nhưng trong lời nói lại lộ vẻ do dự ngập ngừng: "Dù sao con bé cũng đã theo ta nhiều năm, ta vốn muốn tìm cho nó một nơi tử tế để gả đi. Nếu làm vậy, lỡ như nó hận ta thì biết tính sao?"

"Tỷ tỷ, tỷ thật là quá mềm lòng rồi! Nếu tỷ không nỡ ra tay, vậy thì cứ để muội làm kẻ ác này cho!" Kỳ Đáp ứng đứng bật dậy, ánh mắt đầy vẻ kiên quyết, cứ như thể vì người tỷ tỷ này mà nàng ta có thể hy sinh tất cả, làm bất cứ chuyện gì.

Triệu Đáp ứng nghe vậy, nơi đáy mắt thoáng hiện một tia cười đắc ý khó nhận ra. Nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng ta lại trở về vẻ do dự, yếu đuối: "Muội muội, hay là thôi đi, ta thật sự không đành lòng."

Đứng ngoài cửa nghe những lời đối đáp ấy, ta chỉ thấy nực cười trong lòng. Kỳ Đáp ứng từ đầu đến cuối đều bị kẻ khác xoay như chong chóng, cam tâm tình nguyện làm quân cờ mà chẳng hề hay biết, lại còn tưởng rằng tình tỷ muội giữa hai người sâu nặng lắm.

Đề xuất Ngược Tâm: Thiếp Từng Yêu Chàng, Chỉ Vậy Mà Thôi
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện