Kiếp trước, chủ tử của ta là một người xuyên không đến từ thế giới khác. Nàng ta mang theo tư tưởng của người hiện đại, luôn tỏ vẻ khinh miệt những mưu mô chốn cung đình.
Khi Ngự thiện phòng đưa tới những phần cơm thiu canh cặn, chính ta là người đã thay nàng đi tranh giành, đi gây gổ để đòi lại công bằng. Nàng ta có được thức ăn tươi ngon, nhưng quay đầu lại liền trách ta là kẻ ồn ào, thô lỗ.
Cuối cùng, ngoài mặt nàng ta nói sẽ tìm cho ta một tấm chồng tốt, nhưng sau lưng lại giả nhân giả nghĩa gả ta cho một thái giám để làm đối thực, chỉ vì muốn dùng ta làm quân cờ lót đường cho sự nghiệp của mình.
Sau cái chết thảm khốc, ta và nàng ta cùng trọng sinh. Nàng ta vẫn đinh ninh rằng mình có thể dễ dàng ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu như kiếp trước, nhưng lần này, ta nhất định sẽ không để nàng ta được toại nguyện.
"Bản cung trọng sinh rồi sao?" Triệu Đáp ứng ngồi trên sập, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn không cam lòng. "Kiếp trước bản cung vất vả lắm mới leo lên được vị trí Hoàng hậu, tại sao lại phải trọng sinh về lúc này!"
Vừa mở mắt ra, ta thấy mình đang bưng chậu nước trên tay, những vết thương đau đớn trên cơ thể đều đã biến mất. Ngẩng đầu nhìn lên, khung cảnh trước mắt chính là chuyện của nhiều năm về trước. Ta và Triệu Tư Nguyệt đều đã trọng sinh rồi.
Nếu ông trời đã cho ta cơ hội để làm lại từ đầu, ta thề sẽ không bao giờ để bản thân bước vào vết xe đổ cũ thêm một lần nào nữa.
Triệu Tư Nguyệt thấy ta bước vào, nàng ta khẽ day thái dương, hạ thấp giọng tự trấn an bản thân: "Thôi được rồi, bản cung đã có thể ngồi lên hậu vị một lần, thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai!"
Nói xong, nàng ta đưa mắt nhìn về phía ta, chỉnh đốn lại thần sắc rồi bày ra uy nghi của một bậc mẫu nghi thiên hạ, cất giọng hỏi: "Bữa trưa đã chuẩn bị xong chưa?"
Ta vẫn còn hơi bàng hoàng, chỉ khẽ lắc đầu đáp lại: "Ngự thiện phòng vẫn chưa đưa cơm tới ạ."
Triệu Đáp ứng nghe vậy thì nhíu mày. Dù bụng đói đến cồn cào, nàng ta vẫn cố giữ dáng vẻ thanh cao thoát tục, thong thả đứng dậy: "Thôi, cứ nhịn vậy. Ngự thiện phòng xưa nay vốn là nơi nhìn tiền mà làm việc, chúng ta không có bạc, cũng chẳng trách họ chậm trễ. Nhịn một bữa cũng chẳng sao, ngươi tuyệt đối không được vì chuyện này mà đi gây gổ, làm tổn hại đến thể diện của ta."
Lời nàng ta nói lúc nào cũng êm tai như vậy, nhưng thực chất trong lòng chắc hẳn đang hận không thể lôi đám nô tài ở Ngự thiện phòng ra chém đầu hết sạch. Chỉ là nàng ta thích diễn vai cao thượng mà thôi.
Thấy ta vẫn đứng yên đó, nàng ta liền thúc giục: "Đám nô tài các ngươi chắc chắn là có cơm trưa rồi, mau đi ăn đi, đừng để bản thân bị đói."
"Vâng." Ta khẽ đáp một tiếng. Nàng ta đâu có thực lòng quan tâm đến ta, chẳng qua theo đúng kịch bản của kiếp trước, ta sẽ vì xót chủ mà chạy đến Ngự thiện phòng làm loạn một trận, rồi chẳng bao lâu sau nàng ta sẽ có cơm ngon canh ngọt để dùng.
Để rồi khi ta bưng cơm nước về, nàng ta lại buông lời quở trách ta không biết lễ nghĩa, sau đó mới "miễn cưỡng" dùng bữa như thể chính ta là người ép buộc nàng ta vậy.
Đã trọng sinh rồi, nếu nàng ta muốn ăn thì cứ tự mình đi mà tranh giành.
Ta trở về viện của cung nữ dùng bữa rồi nằm xuống nghỉ ngơi. Hôm nay vốn không phải ca trực của ta. Đang ngủ say, ta bỗng cảm thấy có người lay mạnh giường, là Thúy Chi – cung nữ cùng hầu hạ Triệu Đáp ứng với ta.
Thúy Chi nói Triệu Đáp ứng sai người tìm ta nãy giờ, không thấy ta đâu nên đang nổi trận lôi đình. Bây giờ tìm được rồi, nàng ấy giục ta mau chóng sửa soạn để qua gặp chủ tử.
Ta thong thả mặc quần áo, chậm rãi tiến về phía gian phòng của Triệu Đáp ứng.
Lúc này, nàng ta đang chống tay nằm trên sập, vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn. Thấy ta xuất hiện, giọng điệu nàng ta lập tức trở nên lạnh lẽo: "Ngươi đã đi đâu vậy? Bản cung cần dùng người mà tìm mãi không thấy tăm hơi?"
"Nô tỳ hôm nay không phải ca trực nên đã đi nghỉ ngơi ạ." Ta quỳ dưới đất, trả lời một cách không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Kiếp trước, ta hầu hạ nàng ta không quản ngày đêm, dù không phải ca trực cũng luôn túc trực bên cạnh. Giờ đây nghe thấy hai chữ "nghỉ ngơi", ánh mắt nàng ta hiện rõ vẻ kinh ngạc đến tột độ.
Nàng ta không đáp lời, ta cũng chẳng buồn hỏi nàng ta có đói hay không như kiếp trước. Hai người cứ thế chìm trong im lặng. Cuối cùng, nàng ta là người không nhịn được trước, lên tiếng ám chỉ: "Bữa trưa của ngươi dùng có ngon miệng không?"
Đề xuất Hiện Đại: Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ