Tôi vẫn đánh giá quá cao ý thức pháp luật của bọn họ rồi.
Hóa ra bọn họ không định hãm hại, mà là muốn lấy mạng tôi.
Ngay đêm trước ngày tôi làm lễ bái sư, một nhóm người bịt mặt mặc đồ đen đã xông vào nhà tôi.
Tôi đã từng thấy bọn họ ở nhà họ Cố, đó là vệ sĩ của nhà họ Cố, chỉ là chưa từng có ai đi theo bảo vệ tôi mà thôi.
Bọn họ bịt mắt tôi lại, dùng dây thừng trói chặt chân tay.
Cuối cùng, một cơn đau điếng truyền đến từ sau gáy, tôi hoàn toàn mất đi tri giác.
Khi mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt tôi chính là khuôn mặt to lớn của Hứa Thần.
Vẫn là cái vẻ khiến người ta buồn nôn như thế.
Hứa Thần dùng đốt ngón tay nâng cằm tôi lên.
"Khinh thường tao sao?"
Nói xong, hắn giáng một cái tát nảy lửa vào mặt tôi.
"Đã đắc tội với Cố Nguyệt mà không biết điều quỳ xuống cầu xin tao mủi lòng bảo vệ mày, lại còn dám coi thường tao, mày nói xem có phải mày đang tự tìm đường chết không?"
Khi Hứa Thần đưa tay định nâng cằm tôi lên lần nữa, tôi canh đúng thời cơ, cắn thật mạnh vào tay hắn không buông.
"A! Buông ra! Con khốn này!"
Cố Viễn đẩy cửa bước vào, túm tóc tôi lôi ra. Khóe miệng tôi dính đầy máu của Hứa Thần, tôi cười một cách điên cuồng.
Là tôi đã đánh giá thấp mưu kế của bọn họ, nhưng thì đã sao chứ, tôi cũng đã chết một lần rồi, cùng lắm thì kéo bọn họ chết chung thêm lần nữa.
Tôi sờ nắn quả bom mini trong túi áo, hơi do dự một chút.
Hy vọng là không cần dùng đến nó.
Cố Viễn nhìn tôi với khuôn mặt không cảm xúc.
"Cố Tri Tri, mày phải nhớ kỹ, Cố Nguyệt là người mà mày không bao giờ được phép đắc tội."
Nói xong, hắn cầm lấy can xăng bên cạnh đổ thẳng lên người tôi.
"Đợi đã."
Giọng nói của Cố Nguyệt ngăn cản hành động của Cố Viễn. Cô ta khoanh tay, bước những bước uyển chuyển như mèo đến trước mặt tôi.
Cô ta nhìn tôi từ trên cao xuống một lúc lâu rồi hỏi Cố Viễn.
"Anh trai, anh đã thử qua xem mùi vị của nó thế nào chưa?"
Cố Viễn lộ vẻ chấn động, nói năng có chút lắp bắp.
"Nguyệt Nhi, nó là em gái ruột của anh... hơn nữa... anh chỉ thích mỗi em thôi."
Cố Nguyệt lộ vẻ thất vọng, lại quay sang nhìn Hứa Thần với ánh mắt đầy mong đợi.
"Anh Hứa Thần, anh cũng từng là bạn trai của nó, anh có thể giúp em biến nó thành..."
Cố Nguyệt chính là người mà năm xưa Hứa Thần đã dùng cả mạng sống để cứu về. Kể từ đó, Hứa Thần coi Cố Nguyệt còn quan trọng hơn cả tính mạng mình.
Hứa Thần làm sao chịu nổi ánh mắt đó, lập tức gật đầu đồng ý.
"Những gì Nguyệt Nhi muốn, anh đều có thể cho em. Hai người ra ngoài đi, xong việc anh sẽ gọi."
Cố Nguyệt bảo Cố Viễn ra ngoài, nhưng bản thân cô ta lại đứng yên tại chỗ.
"Anh Hứa Thần, em muốn tận mắt chứng kiến con tiện nhân này bị chà đạp."
Tôi nhìn khuôn mặt tái mét của Hứa Thần mà không nhịn được bật cười thành tiếng.
Lời nói của Cố Nguyệt nghe kiểu gì cũng thấy giống như đang coi thường khả năng của Hứa Thần vậy.
Tôi đặt tay lên bộ phận kích nổ, không còn do dự nữa.
Kéo theo được hai đứa chết chùm cũng coi như là lời rồi.
Ngay lúc đó, cánh cửa bị đá văng ra.
"Cảnh sát đây, tất cả đứng yên!"
Người báo cảnh sát chính là những người bạn trong đội bóng đá của tôi.
Tiểu Giang xông lên giúp tôi cởi trói, cậu ấy xót xa ôm tôi vào lòng, khóc tu tu như một đứa trẻ.
"Có đau không Cố Tri Tri, có sợ không Tri Tri? Tớ đến muộn mất rồi."
Ngày hôm sau, tôi thuận lợi trở thành đồ đệ của Hạ lão.
Còn ba người bọn họ bị bắt vào tù vì tội mưu sát có chủ đích.
Cố Nguyệt thậm chí còn chối bay chối biến, trong lúc giận dữ đã lỡ miệng khai ra chuyện năm xưa hãm hại cha mình dẫn đến cái chết. Nhiều tội cộng lại, cả đời này cô ta cứ ở trong đó mà sám hối đi.
Sau khi biết chuyện, tôi chỉ cảm thấy cảm thán khôn nguôi. Cứ ngỡ bọn họ vẫn như trước kia, chỉ vào ngồi vài ngày là sẽ được nhà họ Cố bảo lãnh ra ngoài.
Nào ngờ nhà họ Cố trực tiếp gạch tên cả ba người bọn họ ra khỏi gia tộc.
Suýt chút nữa thì tôi quên mất, nhà họ Cố trước giờ vẫn luôn là kiểu người thấy lợi thì làm, thấy họa thì tránh mà.
Ngày hôm sau, Hạ lão tìm đến tôi, muốn làm chỗ dựa cho tôi.
"Ta biết ba đứa kia bắt nạt con. Bây giờ con đã là đệ tử nhà họ Hạ, con có thể đưa ra yêu cầu để ta trừng trị bọn chúng."
Tôi cũng chẳng muốn giả vờ làm đóa hoa sen trắng yếu đuối làm gì, có người che chở cảm giác đúng là khác hẳn.
"Dạ được! Vậy thì hãy để bọn họ ngồi tù mục xương đi ạ. Những việc còn lại cứ để con lo."
Tôi là người rõ nhất những tên tội phạm nào chỉ cần nhận tiền là sẽ làm việc.
Tôi làm theo phong cách của bọn họ ở kiếp trước, đưa tiền cho mấy tên tội phạm trong đó.
Để cho ba người bọn họ nếm trải lại tất cả những gì tôi đã từng phải chịu đựng.
Cứ để bọn họ ở trong tù mà "cải tạo" cho tốt đi.
Không còn lũ rác rưởi làm phiền, tôi bắt đầu khởi nghiệp, đi du lịch, sống một cuộc đời vô cùng tự tại.
Tôi đã có những người bạn đối xử chân thành, có một người người yêu gắn bó không rời.
Tin lầm người cũng không sao cả, chỉ cần trái tim còn đập, chúng ta vẫn luôn có cơ hội để sống lại một đời rực rỡ hơn.
Đề xuất Hiện Đại: Thiên Hà Chẳng Thể Chạm Tay
[Luyện Khí]
hóng hóng