Âm thanh oang oang vang vọng ngoài viện khua động cả không gian.
Tất thảy người đều ngẩng đầu theo tiếng, trông thấy một nhân gia từ quán rượu kế bên vọt lên bức tường cao của viện, đứng ở chốn cao tả tấn, thái độ xem thường nhân gian, lớn tiếng mắng:
– Kẻ sát nhân mồm mép hoa nguyệt, người bao che mang lòng ác độc như hùm beo, nào ngó ngàng gì đến mạng sống còn tươi của người ta!
Lục Kiến Vi cau mày không hiểu ý tứ:
– Lại một tên mặt mày đại nhục, trông có vẻ thư sinh mà sao lời nói cứ như rác rưởi phun ra vậy?
Chẳng nói lời thừa thãi, Lục Kiến Vi lấy ngay bảo vật bậc thất, một chiêu xốc mạnh lên người nọ, vốn chỉ là đạo hạ lục cấp không địch nổi, liền ngã nhào khỏi bức tường rơi xuống đất, phát ra một tiếng đùng đùng.
Mọi người xôn xao không nói nên lời.
Bọn thương gia giàu có tham dự hội nghị càng gia tăng lòng sợ kính.
Họ vốn đã nghi ngờ Lục Kiến Vi chẳng tầm thường, kẻ có thể làm trung gian hòa giải mối nghi kỵ giữa Huyền Kính Tư và các bang giang hồ ắt là người không hề giản đơn.
Chính chiêu thức này càng chứng minh điều đó.
Nhân vật đến đây rõ ràng hùng mạnh, thế mà Thủ quỹ Lục Kiến Vi chẳng phải vận khí, một chưởng đã chặn ngã đối phương lên tường, thật là thần thông quảng đại.
Còn bọn giang hồ khách lại hết sức kinh ngạc:
– Kẻ ngu ngốc nào lại dám động tới Khách điếm Bát phương, sau khi nghe sự tình vụ án, còn bênh vực cho Vương Trì Tiết, chỉ có thể là người điên rồ không biết phải trái!
Giờ thì thế nào, hắn đã ngã đau bầm mặt bầm mày rồi.
Có mất mặt không?
A Nại không ngừng châm chọc:
– Ngốc như heo, phân minh không rõ, lẫn lộn trắng đen, đúng là ngu ngốc không cùng cực!
Tiết Quan Hà theo đó mắng lớn:
– Nói hắn ngốc như heo là xúc phạm loài heo, ta xem hắn còn chẳng bằng lừa, kẻ nào lại có thể thốt ra lời chẳng ra gì như vậy?
Nhạc Thù lạnh lùng nói:
– Thủ quỹ, hãy sai hắn đi quét ngựa. Hắn cũng chỉ xứng đứng quanh bã ngựa mà thôi.
Yến Phi Tàng gật đầu tán thành.
Trương Bá lại nói:
– Đứa kia trông quen mặt kia mà.
Đột nhiên, Độn Địa Quỷ lặn ra nói:
– Không phải đó là Đỗ Hàn Thu chăng? Hắn sao lại có mặt ở đây?
Một số người hỏi lại:
– Đỗ Hàn Thu là ai?
– Cái tên kia nghe quen lắm, rốt cuộc nghe ở đâu đây?
Một người thốt lên:
– Ta nhớ rồi, Lâm Tùng Nguyệt, hắn là phu quân của Lâm Tùng Nguyệt!
Mọi người đều im bặt.
Kẻ giang hồ tài kinh nghiệm có thể không biết Đỗ Hàn Thu, nhưng tuyệt không thể không biết Lâm Tùng Nguyệt.
Ngày trước, Lâm Tùng Nguyệt với độc chiêu “Quần Phương Đố” đã gây nên bao sóng gió, khiến biết bao giang hồ đuổi bắt, ngay đến Thần Y Cốc vốn nổi danh thoát tục cũng phải ra tay nghiên cứu phương thuốc giải độc.
Là phu quân danh lưu tính cường thần, danh tiếng Đỗ Hàn Thu dẫu không tốt, cuộc sống cũng chẳng nhẹ nhàng.
Sau khi được Thần Y Cốc giải độc, hắn ở lại làm vệ sĩ cho Thần Y Cốc, bao năm ít khi xuất hiện, nay bỗng hiện diện nơi khách điếm khiến người ta kinh ngạc.
Hắn tu vi bậc lục, đã được xem là cao thủ trong giang hồ, lại vì nổi danh khi còn trẻ, nên phong thái kiêu căng ngạo mạn.
Ngay từ khi rơi khỏi tường, hắn chỉ mong đất nứt ra một khe mà chui ngay xuống, biến mất trước mắt mọi người.
Tiếng bàn tán truyền đến tai Lục Kiến Vi, nàng không khỏi liếc nhìn A Điều.
Nội độc do Lâm Tùng Nguyệt để lại còn hiện hữu bên trong A Điều, tạm thời chưa có thuốc giải.
Đối với một bậc đại sư y dược như vậy, tâm tư Lục Kiến Vi vô cùng phức tạp.
Nàng thương hại số phận Lâm Tùng Nguyệt, kính phục trình độ nàng, nhưng lại không hài lòng với vấn đề còn tồn tại.
Đó thực là hiểm họa chí tử.
Dẫu vậy, không biết Đỗ Hàn Thu đến đây làm gì? Chỉ để họp mặt xôm tụ, đánh bóng tên tuổi hay sao?
Nghe giọng nói của hắn dường như vẫn còn oán giận việc Vương Trì Tiết bị hại.
Mọi người cũng không sao lý giải, đều chăm chú trông chờ hắn ngồi dậy giải thích.
Đỗ Hàn Thu yên lặng.
Ôn Trứ Chi từ tốn mở lời, một câu nói đánh thức tất cả:
– Nếu ta không nhớ lầm, Vương Trì Tiết lấy phu nhân họ Đỗ.
Bạn thân của Vương Trì Tiết hơi bàng hoàng.
– Hắn quả thực đã nói qua chuyện đó, rằng vợ hắn nhà họ Đỗ có một kẻ giang hồ rất lợi hại, song hai bên không thường qua lại, chưa hề gặp mặt.
Mọi người đều nhìn chằm chằm vào Đỗ Hàn Thu đang khó khăn ngồi trên đất.
Rất lợi hại sao?
Thật không thấy chút nào.
Lục Kiến Vi mỉm cười, bảo:
– Mời Đỗ Vũ sư tới đây.
– Hội nghị cho phép có tiếng nói trái chiều, Đỗ Vũ có khác ý, ta cũng phải để hắn nói thỏa thích.
Yến Phi Tàng bước tới, một tay nhấc Đỗ Hàn Thu lên, ném hắn xuống bậc thềm, khiến chỗ đau vốn đã âm ỉ trong ngực càng trở nên dữ dội.
– Nói đi!
Lần trước Đỗ Hàn Thu bị đuổi khốn khổ như vậy, là khi hắn trúng độc, đầu tóc rối bù chạy đến Thần Y Cốc cầu cứu các giang hồ nhân chứng.
Nay cảm xúc bức bối ngực lòng lại dâng lên, hắn lạnh lùng hừ một tiếng.
– Nói thì nói!
Ngồi dậy phủi bụi trên người, quay sang nhìn mọi người trong viện, thần sắc kiêu ngạo tột bậc.
– Vương Trì Tiết đã chết, hung thủ báo án bịa đặt, các vị lại toàn tin cả ư?
Các thương gia sợ không dám phản bác, nhưng giang hồ khách lại chẳng sợ gì.
– Bằng chứng rõ ràng, sao lại gọi là bịa đặt, ngươi xem bọn ta đều là đồ đần ư?
– Đúng vậy, ta thấy rất rõ ràng, bọn họ họ Vương chính là thủ phạm, cướp đi tuyệt chiêu, đáng kẻ chịu khổ báo sau mười năm đi trả thù chẳng hay sao?
– Đỗ Vũ sư, dù ngươi là thân thuộc họ Đỗ, cũng đừng quá thiên lệch như vậy.
Giang hồ xem trọng nhanh chóng trả thù ân oán, có oán thì trả là chuẩn mực làm người.
Vương Trì Tiết giết người đoạt bảo là nguyên nhân, bị người truy sát bị chết là kết quả.
Nguyên nhân quả báo đã chấm dứt, kẻ ngoài không có quyền xen vào.
Dẫu vậy, Bình Vũ giết Vương Trì Tiết, lẽ ra thân phận là vợ hắn, quyết liệt báo thù cũng có thể hiểu, chỉ cần bên nào mạnh hơn.
Sự việc như thế giang hồ không hiếm gặp.
Nay ngươi giết ta, mai ta giết lại, vòng luẩn quẩn chém giết, ngập tràn lưỡi đao kiếm và máu tanh mùi tanh.
Giang hồ khách phản bác Đỗ Hàn Thu chủ yếu vì không liên quan, họ mới đứng ở góc độ khách quan, đồng thời cũng vì khách điếm Bát phương mà giữ thể diện.
Đỗ Hàn Thu lạnh lùng hừ một tiếng.
– Hắn làm sao chứng minh mình chính là người chịu khổ? Nói là người nhà Chu kia thì sao? Nói cách nuôi tằm là của nhà hắn có chứng cớ gì? Nói kẻ giết người đốt nhà là Vương Trì Tiết thì các người thật tin sao? Nếu kẻ đó vô tình biết chuyện, lấy cớ đóng vai khó nhọc, giả vờ là chịu khổ để thoát bị trừng phạt thì sao?
Mọi người đều yên lặng, dường như lời có lý.
Bình Vũ cười nhạt:
– Có lẽ ngươi chưa biết, ta và mẫu thân rất giống nhau, ai đó ở thôn nhà Chu gặp mẹ ta đều nhận ra ta, còn có gì phải nghi?
Lời dối trá như thế dễ dàng bị lật tẩy, hắn không có ý nói dối.
Đỗ Hàn Thu không đáp nổi, nay không thể đem thôn nhà Chu diệt trừ, mà tộc nhân lại trông cậy hắn làm chính nghĩa, hắn không thể nào không làm cho ra vấn đề.
– Trên đời đâu chỉ có người giống nhau.
– Nực cười! Ta đúng là giống người sống sót của nhà Chu, lại đúng là có thù với Vương Trì Tiết, còn đúng là nắm được văn thư mà hắn để lại. Mấy chuyện trùng hợp đều rơi vào ta, các vị thấy có thể xảy ra sao? Có người tin không?
– Không thể!
– Làm sao có chuyện trùng hợp như vậy?
– Đỗ Vũ sư, dừng cứng đầu đi, Vương Trì Tiết đáng chết, ngươi sao còn bênh hắn?
Đỗ Hàn Thu hung hăng:
– Ta nói rồi, hắn chỉ lợi dụng cớ để giết Vương Trì Tiết và Thái Khôn, ta chưa nói hắn và hai người này có oán thù.
– Ta và họ không thù, sao phải giết người?
– Chỉ vì thích sát nhân thôi.
Bình Vũ không tiếp tục tranh luận, chính nghĩa ở trong lòng người, lời biện bạch của Đỗ Hàn Thu đối người khác mà xem, thật nực cười.
Quả thật, khi xưa, ai mà khóa một vị thần y trong hậu viện, có thể ngẩng cao đầu rộng lòng được?
Vệ Nam Sơn đúng thời điểm mở lời:
– Lời người nói có lý, song những nghi ngờ của ngươi ta đã điều tra thật rõ.
– Nếu đã điều tra, sao không nói lúc đầu? Đỗ Hàn Thu rõ ràng không tin.
– Việc này liên quan quan phủ, vì không ai đặt câu hỏi, ta không tiện nói rõ. Quan phủ vốn không tìm ra hung thủ, song Phong Bạo Phủ thế lực lớn, lại được dụ dỗ bằng lợi ích nên vụ án thành án treo.
Cách ra tay của Vương Trì Tiết hóa ra không tinh vi, một danh sĩ văn nhã lần đầu sát nhân tất phải để lại dấu vết.
Ta còn tìm thôn nhà Chu, cô phụ không thể đếm xuể, dân làng còn nhớ rõ.
Ngày trước ngày xảy ra vụ sát thủ diệt môn, dân nhà Chu thật cứu một học sĩ, có người đến mượn củi ở nhà Chu, gặp mặt Vương Trì Tiết. Có người về thăm thân, xuyên đêm đi ngang tiền viện nhà Chu, thấy Vương Trì Tiết người ướt đẫm máu đang châm lửa. Người ấy kinh hãi không dám can thiệp kịp thời, song sau đám lửa cháy lên báo động cư dân.
Bằng không, nhà Chu không thể được cứu kịp.
Vệ Nam Sơn không dẫn chứng tên làng xóm, sợ sau này bị trả thù.
Đỗ Hàn Thu vẫn cứng đầu:
– Mật truyền nuôi tằm thì sao? Sao chứng minh đó phải nhà Chu?
– Thôn Chu lấy nuôi tằm làm sinh kế, song tơ tằm luôn tầm thường.
Nhằm nâng cao chất lượng tơ, kiếm thêm tiền, dân làng phối hợp nghiên cứu cách thức nuôi tằm mới. Trong đó, tiểu thư nhà Bình Vũ tài năng bậc nhất, thử nghiệm nhiều phương thức nuôi lạ đều thành công, bản ghi chép lưu trong tộc đình nhà Chu.
Đỗ Hàn Thu im lặng.
Lời ghi chép này gần giống phương thức nuôi tằm của Vương Trì Tiết, chỉ thiếu bước cuối cùng. Đỗ Vũ ngươi nghĩ sao, là người chu là lấy cắp phương thức nuôi tằm của nhà họ Vương sao?
Đỗ Hàn Thu chẳng nói nên lời.
Vương Trì Tiết là đại thương gia lụa lớn nhất Nam Châu, Giang Châu, bảo mật phương thức nuôi tằm vô cùng nghiêm ngặt, làm sao thôn Chu lấy được?
Mọi người không muốn nghe thêm lời Đỗ Hàn Thu nữa.
Dù không biết những chứng cứ sau đó, họ tin chân tướng năm xưa chính như vậy.
Huyền Kính Tư không ngu, Phong Bạo Phủ cũng không dại.
Ba ngày nay, hai thế lực tất không thể không điều tra gì, nếu có điểm nghi vấn, Vệ Nam Sơn cùng hai anh em nhà Hắc nhất định không thuận tình tha cho Bình Vũ.
Quần chúng đây toàn người tinh tường, nếu Huyền Kính Tư và Phong Bạo Phủ không nêu, tất có ý riêng, họ cũng không nai lưng ra làm lộ.
Đa số kẻ dự tiệc cũng chỉ đến cho vui, chứ đâu phải thật sự muốn trừng trị chính nghĩa.
Đỗ Hàn Thu lên tiếng nghi vấn bội phần, lật cái màn che quan phủ, cũng làm mặt mũi Huyền Kính Tư mất vệ khí, lại bộc lộ phương thức nuôi tằm còn khiếm khuyết song gần như hoàn hảo của thôn Chu.
Thật khiến người ta phải thầm chửi một tiếng ngu ngốc.
Có kẻ giang hồ gan dạ lớn tiếng hỏi:
– Chân tướng đã rõ, đại ca Hắc, các ngươi có chấp nhận báo thù cho Thái Khôn không?
Hắc Trọng tất nhiên muốn báo thù cho Thái Khôn, song chuyện đã đến nước này, họ dù không phục, cũng phải tha Bình Vũ.
Chỉ là tạm thời tha thôi, hắn không thể sống luôn trong khách điếm.
– Thủ quỹ Lục, chúng ta còn việc, xin cáo từ trước.
Hắc Trọng cố đấm ăn xôi xá chào.
Lục Kiến Vi mỉm cười:
– Đi chậm thôi.
Hai anh em nhà Hắc rút khỏi khách điếm, chỉ còn lại ba người Huyền Kính Tư.
Giang hồ khách vốn không ưa quan sử, song nhìn mặt Lục Kiến Vi, vẫn lịch sự hỏi:
– Hồng y sứ định làm sao?
– Bình Vũ giết Vương Trì Tiết là để báo thù thân nhân oan uổng, việc đó có thể thông cảm.
Vệ Nam Sơn đắn đo:
– Theo luật giang hồ thì hắn vô tội, nhưng luật triều đình, võ sĩ sát dân là ngạo quyền ức hiếp, nếu không chế tài, hậu họa khó lường.
– Hậu họa gì? Có kẻ nói không phục:
– Nói như thể các quan lại không bắt nạt dân chúng, họ đều bị trừng phạt sao?
– Trước đó chuyện do triều đình quản lý, không liên quan vụ án.
Vệ Nam Sơn nghiêm mặt:
– Dù sao cũng phải cho dân một lời thỏa đáng.
Giang hồ khách đồng loạt nhìn các thương gia giàu có, ánh mắt sắc bén tựa như truyền đạt ý rằng: “Các ngươi hãy thử lo liệu lời thỏa đáng đi.”
Thương gia câm nín.
Họ thực lòng thương cảm Bình Vũ, hiểu được nỗi hận thù trả thù, song sự máu chảy tươi đỏ ngày đó khiến họ hết sức lo lắng, nếu tha cho y, liệu có đảm bảo an toàn sau này?
Mọi người đều im lặng.
Bỗng có tiếng nói vang từ tầng ba:
– Là người kinh qua sự việc này, ta có quyền phán xét chứ? Nếu chính ta gặp chuyện này, tuyệt đối không tha kẻ kia, xẻ thịt ra, xử tử đày đọa cho thỏa cơn thịnh nộ.
A Nại vỗ tay:
– Trần Huỳnh, lần đầu ta thấy lời ngươi nói hợp lý.
Trần Huỳnh lườm một cái, lại nói với Vệ Nam Sơn:
– Tuy ngày đó ta sợ hãi, nhưng nghe rõ chân tướng hôm nay, nghĩ rằng nếu do đó kết án, thật không công bằng.
– Đúng vậy, nếu kết án vậy có quá bất công.
Luật triều đình và quy tắc giang hồ trái ngược, chẳng ai thuyết phục nổi ai.
Vệ Nam Sơn lòng tư không nghĩ Bình Vũ có tội, song là sứ giả Huyền Kính Tư, mang trách nhiệm giữ thể diện triều đình, sơ hở nhỏ cũng ảnh hưởng xấu.
Bị giằng xé đau đớn, mồ hôi trán toát ra.
Ôn Trứ Chi nói:
– Nếu ta nhớ không sai, quyển luật của quý tộc cho phép, nếu cả hai bên đều là giang hồ, theo luật giang hồ xử lý.
Vương Trì Tiết cùng Thái Khôn gian thương một mối, dùng loại thuốc mê của Phong Bạo Phủ sát nhân, tính nửa là người giang hồ, có thể xử theo luật giang hồ.
– Đúng vậy, nếu không phải vì Thái Khôn cùng hắn hợp tác, Bình Vũ thưa quan phủ, chắc quan phủ đã minh oan.
– Thật vậy, cứ theo luật giang hồ mà xử.
– Vương Trì Tiết đáng chết, Bình Vũ hành sự đúng!
Vệ Nam Sơn cũng nghĩ vậy, đành chiều ý.
– Lời Ôn công tử phải, Bình Vũ vô tội, chỉ là sau này không được hại dân thường, nếu vi phạm sẽ xử theo luật.
Bình Vũ mỉm cười:
– Cảm tạ sứ giả Vệ, cảm tạ các huynh đệ, không có các vị dũng cảm bênh vực, e rằng ta cả đời mang tiếng sát nhân.
Cảm ơn Thủ quỹ Lục, nếu không có người tạo cơ hội yên ổn biện bạch, chân tướng không thể sớm hiển hiện. Xin Thủ quỹ nhận lễ bái của ta.
Hắn chắp tay, cúi người lễ nghĩa.
Lục Kiến Vi cười:
– Chỉ là làm một vụ thương vụ thôi, Bình Vũ công tử quá khen rồi.
– Cả thiên hạ chỉ có Thủ quỹ Lục làm vụ này với ta mà thôi.
Bình Vũ nâng người thẳng lưng:
– Không biết ta có thể ở lại đây thêm vài ngày không? Nhà họ Đỗ coi ta như kẻ thù, ta chỉ bậc tứ cấp, e sẽ gặp khó khăn.
Mọi người nhìn sang Đỗ Hàn Thu.
Hắn lạnh lùng hừ:
– Biết tự lượng sức rồi.
– Việc này đã xong, nếu Đỗ Vũ vẫn cố làm việc báo thù Vương Trì Tiết, thì vô đạo.
– Trời đất công minh, báo ứng chẳng chừa ai. Vương Trì Tiết vì tội lỗi nên mất mạng, nhân quả đã hết, Đỗ Vũ đâu cần khăng khăng.
– Họ Đỗ, đừng nhờ mình có Thần Y Cốc che chở mà làm bừa.
Đỗ Hàn Thu nhìn về phía ấy, giọng cứng nhắc:
– Ngươi là ai mà dám không nói tên? Đã coi nhẹ Thần Y Cốc thì chớ dại dột, sau này dẫu trúng độc hay bị thương cũng chớ tìm đến Thần Y Cốc chữa trị.
– Không tìm thì không đến, đến Thủ quỹ Lục còn hơn. Thủ quỹ Lục còn chữa được nội thương nặng, Thần Y Cốc chỉ biết dùng thuốc kìm chế chứ không chữa được, sao xứng danh thần y?
Mọi người... câm nín.
Đại ca, gan ngươi quá lớn!
Lục Kiến Vi ánh mắt thoáng sâu, không ngờ một phiên họp nhỏ lại có kẻ phản phé, bề ngoài ca ngợi, thực ra đem họa đến cho nàng.
Thần Y Cốc địa vị cao ngất, ngưỡng mộ vô số, nếu lời nói đó lan ra, chắc chắn khách điếm Bát phương sẽ lãnh đủ tai tiếng.
Nếu đến tai Thần Y Cốc, khách điếm khó còn yên ổn.
– Thần Y Cốc đã cứu tính mạng vô số sinh linh, bảo sao lại gọi thần y?
Lục Kiến Vi hỏi:
– Ta thấy ngươi cầm kiếm, phải chăng là kiếm khách?
– Chính là.
– Kiếm thuật của ngươi đã tới trình độ thượng thừa?
– Chưa.
– Vậy sao lại tự xưng kiếm khách?
Lục Kiến Vi chậm rãi:
– Nếu nói nghệ kiếm thì đúng hơn.
Mọi người cười ầm.
Kiếm khách cau mày:
– Ta dùng kiếm, sao lại không gọi kiếm khách? Thủ quỹ Lục ta lúc trước khen ngợi, sao lại làm ta mất mặt?
– Y thuật thâm sâu, ta tin y sư không dám nói chữa khỏi mọi bệnh, nhưng chữa người đã là ganh đua cùng Diêm Vương, Diêm Vương là thần tiên, quấy rối người không bằng gọi thần y sao?
– Sao ngươi vòng vo nói khác chuyện?
Lục Kiến Vi mỉm cười cất giọng nghiêm trang:
– Ta dặn ngươi, lời nói phải thận trọng. Khách điếm của ta không mời ngươi, xin ra ngoài.
– Ngươi...
Kiếm khách hừ lạnh rũ áo bỏ đi khỏi khách điếm.
Mọi người trầm trồ:
– Thủ quỹ Lục trông dịu dàng hòa nhã mà thật sự cứng rắn.
– Đỗ Vũ, giờ đến lượt ngươi.
Lục Kiến Vi kích hoạt bảo vật bậc thất, thế lực hùng mạnh quét xuống Đỗ Hàn Thu.
Hắn rên khẽ, gắng sức không gục xuống.
– Ý ngươi là sao?
– Đã nghe rõ chân tướng, còn cố xuyên tạc, thậm chí vu oan ta, nếu ta dễ dàng tha cho ngươi, ngươi còn đâu chỗ đứng giang hồ?
– Ngươi định làm gì?
Lục Kiến Vi mỉm cười:
– A Nhạc, Lương Thượng Quân đã trốn đi chả người quét chuồng ngựa, dạy dỗ tên khách mới tới đi.
– Biết rồi!
Nhạc Thù vui vẻ đáp lời, ánh mắt nhìn Đỗ Hàn Thu rực lửa hứng thú.
Ánh lạnh u ám đột nhiên chạy dọc sống lưng hắn, hắn vội muốn rời khỏi nơi đây.
Bảo vật bậc thất lại dồn lực, chân như chạm bùn lầy khó rút ra.
– A Điều, cho thuốc.
Một viên thuốc bình thường nhét vào miệng Đỗ Hàn Thu, hắn phản xạ chống đẩy, ánh mắt chạm vào đôi mắt sâu thẳm bình thản của A Điều, bỗng lặng người.
Lạnh run mọc tận đầu.
Thuốc theo đó nuốt trôi, nội lực bị khống chế từng chút.
Hắn không màng thuốc men, thốt ra:
– Ngươi và nàng là quan hệ gì!?
– Nàng là ai?
A Điều nhẹ giọng hỏi.
– Lâm Tùng Nguyệt!
Đỗ Hàn Thu oán hận:
– Nữ ma đầu đó! Ánh mắt ngươi rất giống nàng, người toát mùi thuốc giống hệt nàng! Ngươi rốt cuộc là gì quan hệ với nàng?
Tiết Quan Hà đứng chắn trước A Điều:
– Gầm gì nữa? Chưa thấy chuồng ngựa lại dơ bẩn rồi, chạy mau đi!
– Chuồng ngựa gì? Ta là vệ sĩ Thần Y Cốc, dám bất kính với ta sao?
Trương Bá cười ngặt nghẽo:
– Quan Hà, Đỗ Vũ chưa rõ tình hình, cứ để hắn tỉnh táo đi.
– Không vấn đề!
Tiết Quan Hà cười hì hì lấy dây mây trói hắn vào chuồng ngựa.
Đỗ Hàn Thu gắng sức chống cự, một vũng nước tiểu ngựa văng lên giày, áo quần hắn bất ngờ la hét thảm thiết.
– Buông ta ra! Buông ta ra!
Quan sát chốn ấy ai ai cũng không忍 nhìn, lòng càng thêm kính trọng Lục Kiến Vi.
Kể cả người Thần Y Cốc cũng dám trói, thật sự không sợ hãi.
– Quý vị, phiên tòa kết thúc, tiệm nhỏ này mau đóng cửa.
Lục Kiến Vi khách khí nói.
Mọi người đồng loạt hiểu ý, vội vàng chắp tay cáo từ.
Dù vẫn muốn ở lại xem náo nhiệt, nhưng náo nhiệt ở khách điếm Bát phương không phải dễ dàng thưởng thức.
Họ đã bỏ ra thực tế một trăm lượng tiền mới vào được viện này.
Viện nhanh chóng vắng vẻ, khách điếm chỉ còn lại bồi bàn, khách trọ và một nhân viên dọn chuồng ngựa mới tới.
Đỗ Hàn Thu bị trói trong chuồng, quanh bên toàn thứ bẩn thỉu kinh tởm, trong lòng phát ngán ghê tởm, tức giận rít:
– Ta là người Thần Y Cốc, các người...
Lời nói bị ém.
Tiết Quan Hà bất chấp ánh mắt sợ hãi của hắn, vỗ vỗ tay đóng cửa viện, rồi theo mọi người vào đại sảnh.
Không chú ý tới kẻ trong chuồng ngựa, ánh mắt tiết Quan Hà lóe lên niềm thỏa mãn.
Khách trọ đều trở về phòng riêng, chỉ còn lại Lục Kiến Vi và bồi bàn trong sảnh.
Vân Huệ đã chuẩn bị hoa quả điểm tâm, chén trà thơm thoảng khắp gian phòng.
– Mọi người đều mệt rồi, ngồi lại uống trà nghỉ ngơi chút đi.
Trà không thượng hạng, song vị thanh mát dễ chịu.
– Vân nương có chuyện muốn nói sao? Lục Kiến Vi hỏi.
Vân Huệ gật đầu, nét mặt ẩn chứa không ít lo âu.
– Thủ quỹ Lục, người vừa gọi là Đỗ Vũ có phải không? Tại sao nói A Điều giống nàng?
Trước kia A Điều chỉ nhắc đến Hồ Cửu Nương, không hề nói về Lâm Tùng Nguyệt. Nghe lời Đỗ Hàn Thu vừa rồi, đã nhận ra có điểm bất thường, nên hỏi rõ.
– Ta cũng định nói chuyện đó.
Lục Kiến Vi nhìn nàng dịu dàng:
– A Điều, ta chưa từng hỏi về quá khứ của nàng, vì không muốn làm mở những nỗi đau. Nhưng giờ nhắc đến Lâm Tùng Nguyệt, nàng có thể nói cho ta biết bị nàng ảnh hưởng thế nào?
A Điều lắc đầu:
– Không phải chuyện đau thương.
– Vậy nàng nói rõ đi.
Lục Kiến Vi chỉnh đốn sắc mặt:
– Đỗ Hàn Thu là người thân cận nhất Lâm Tùng Nguyệt, có thể ta sẽ nhận được vài manh mối giải độc từ hắn.
– Đúng đúng.
Vân Huệ gật gù:
– A Điều, người trên thân còn độc chưa giải.
Dù hàng tháng có thuốc giải giúp hạn chế, độc tố vẫn lưu lại trong người, ảnh hưởng tuổi thọ.
Nữ nhân nên giấc khó yên.
– Hồ Cửu Nương nhặt ta về nuôi, ngoài dạy y thuật và độc, còn dạy ta cách ăn nói, tư thế đi đứng, ánh mắt bình thường đều phải đạt theo yêu cầu.
– Bệnh sao! Tiết Quan Hà cau mày:
– Thật sự bệnh rồi!
Vân Huệ ánh mắt đỏ hoe, cố chịu đựng nỗi thương tâm, tiếp tục nghe nàng kể.
– Ta làm đúng lời, sau một lần cứu người, bà ta rất vui, lại đưa thêm vài cuốn y thư và tay tạp, ta không biết y thư ai, tay tạp người viết là ai, bà cũng chưa từng nói. Bà ta nói, ta phải trong giới hạn thời gian quy định học thành, không thì không được thuốc giải, chỉ có chết.
Mọi người nghe vậy đều đau lòng.
Một nữ tử nhỏ tuổi, ngày ngày đối mặt kẻ điên khùng, lại học được y thuật tuyệt đỉnh, quả thật không dễ dàng.
– Sau khi học thành, một lần cứu người, bà ấy rất hài lòng, lại tặng vài quyển y thư, vẫn đòi ta phải học trong giới hạn thời gian. Sau đó bà ta đưa ta đi khắp nơi tìm thuốc và độc, nói ngày trước bà và bạn hữu cũng từng thử tính chất thuốc độc.
Lục Kiến Vi gật đầu:
– Hồ Cửu Nương vì lý do nào đó, muốn biến nàng thành người thứ hai Lâm Tùng Nguyệt, song trong lòng lại đố kỵ tài năng nàng, như cách bà ấy ghen tị với tài năng Lâm Tùng Nguyệt.
Là người rất mâu thuẫn.
A Điều gật đầu:
– Bà ta chưa từng nhắc tên Lâm Tùng Nguyệt, nhưng ta biết y thuật học là của người khác. Bà ta thường bảo, ta còn xa so với người kia.
– Chừng nào nàng? Bà ta không thành công, sao lại bắt nàng chịu?
Tiết Quan Hà tức giận:
– Không phải vì ta học không được.
A Điều nói:
– Vì bà ta chỉ có một nửa y thư và tay tạp của Lâm Tùng Nguyệt.
Nhạc Thù chợt hiểu:
– Ý nàng là một nửa y thư tay tạp còn lại có thể đang ở tay Đỗ Hàn Thu?
– Ta không rõ.
– Song độc trong thân nàng, khi Lâm Tùng Nguyệt băng trước còn chưa giải sạch, theo ước tính, dù lấy được nửa kia cũng chưa chắc chữa khỏi.
Lục Kiến Vi nhắc nàng chuẩn bị:
– Dù sao cũng nói đi.
A Điều giọng điềm tĩnh:
– Ta không gặp Lâm Tùng Nguyệt, nhưng rất khâm phục y thuật nàng. Ta đã nghiên cứu y thư và tay tạp của nàng, theo trình độ ấy, không hẳn không chữa được độc.
– Ý sao?
Tiết Quan Hà không hiểu:
– Nếu chữa được, sao chỉ để lại cách mỗi tháng kìm độc thôi?
Lục Kiến Vi trầm ngâm:
– Sự thật năm đó xảy ra thế nào, Lâm Tùng Nguyệt có thực bị vây giết hay không, ta không rõ.
– Việc quan trọng trước mắt, là phải tìm ra nửa y thư còn lại.
– Thủ quỹ, có thể dùng thuốc kia!
Tiết Quan Hà hồ hởi:
– Chắc chắn sẽ nói thật.
Lục Kiến Vi mỉm cười:
– Để mai hỏi, trước tiên cho hắn mấy ngày trong chuồng ngựa.
– Đúng rồi, gỡ mất ý chí hắn đã.
Bữa trưa tới, bồi bàn cùng khách trọ ăn chung.
Hai chiếc bàn bát tiên ghép thành bàn dài.
Trần Huỳnh có ý ngồi cùng Lam Linh, song nàng lại muốn gần Lục Kiến Vi, tựa sát phía trên đầu.
Anh đành ngồi xuống chỗ kế bên muốn ngồi vị trí đầu bên phải, gần hai cô nữ xinh đẹp nhất.
Chưa kịp ngồi, Bình Vũ đã dựa cạnh Lam Linh ngồi rồi.
– Ngươi làm gì vậy? Sao ngươi lại ngồi chỗ ta muốn?
Bình Vũ xấu hổ:
– Xin lỗi, lâu không gặp Linh nhi, lại có chút hiểu lầm, định nhờ lúc này thân cận hơn, Trần công tử có vui lòng không?
– Cái gì? Ta trước giờ bênh kẻ thù văn nhân sao?
Mọi người câm nín.
– Ta trước đây đã nói hộ cho ngươi, sao ngươi lại đối đãi như vậy với ta?
Trần Huỳnh uất ức muốn ngồi bên cạnh Lục Kiến Vi, song ghế quay không cho qua.
– Ôn Trứ Chi, nhường qua!
– Trần huynh, cho ta qua.
– Các người cứ bắt nạt ta!
Trần Huỳnh quay sang hoài cầu Lục Kiến Vi.
– Chỗ ngồi ta mua rồi, sao vậy?
Lục Kiến Vi tuôn thốt:
– Muốn ra giá bao nhiêu?
– Một trăm lượng!
Một trăm lượng trắng, sao không bằng lòng?
Lục Kiến Vi chuẩn bị thuận tình, thì thấy Ôn Trứ Chi từ trong tay áo móc ra một tờ thủ sách.
– Thủ quỹ Lục, ngươi có muốn đấu giá không?
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Thiên Kim Giả Có Tám Người Anh Trai Là Long Ngạo Thiên