"Da cá này thật sự hiệu quả đến vậy sao?"
Sau khi các y bác sĩ rời đi, Phù An An ngồi cạnh giường bệnh, đăm chiêu nhìn lớp da cá trên người William. Cô cầm cây bút trung tính đặt trên tủ đầu giường, dùng đầu bút nhẹ nhàng chạm vào lớp da cá. Chúng vẫn giữ được độ đàn hồi nhất định, và thoang thoảng mùi tanh đặc trưng của loài cá.
Trong bệnh viện không có việc gì làm, cô tiện thể sắp xếp lại những manh mối nghi vấn về cách vượt qua màn chơi mà mình đã thu thập được trong mấy ngày qua:
1. Ngay từ đầu game, cô đã vớt được một thi thể trên biển và được cảnh sát cho biết là nạn nhân của một vụ giết người.
2. Ngày hôm sau, tại thủy cung, họ nhìn thấy thi thể một con sư tử biển với vẻ ngoài cực kỳ quái dị.
3. Mấy ngày trước, trên biển rộ lên tin đồn về "quái ngư" tấn công người, nhưng đến nay vẫn chưa ai thật sự bắt được nó.
4. Tên của vòng chơi này là "Đảo Ngọc Trai", và các vật phẩm mà game yêu cầu cô đổi đều liên quan đến nước và "khí tức".
5. Qua lời kể của một số người dân địa phương, khoảng nửa tháng trước, chính phủ đã cho phép một lượng lớn chất thải đổ xuống gần bờ biển.
Dựa trên những manh mối đã tổng hợp trong nhiều ngày, BOSS của vòng chơi này có lẽ đang ở dưới nước và cực kỳ nhạy cảm với "khí tức". Hòn đảo nhỏ này lại nổi tiếng với ngọc trai... mà nơi sản sinh ngọc trai thường gắn liền với mỹ nhân ngư hay các tinh linh vỏ sò trong truyền thuyết. Việc đổ thải hóa chất, cùng với con sư tử biển có vẻ ngoài quái dị, cũng có thể là dấu hiệu của những sinh vật bị biến đổi do chất độc. Một bên là thần thoại, một bên là khoa học. Vậy còn thi thể vớt được trong ngày đầu tiên thì sao, vẫn chưa có lời giải thích thỏa đáng?
À, còn cả phương pháp điều trị bỏng bằng da cá này nữa. Phù An An nhìn William đang phủ đầy da cá, lấy điện thoại ra tìm kiếm với từ khóa "cá rô phi, bỏng". Hàng loạt thông tin về công dụng của da cá rô phi trong điều trị bỏng xuất hiện, thậm chí có cả những bài báo khoa học, tạp chí y học, cho thấy kỹ thuật chữa bệnh này rõ ràng là đáng tin cậy.
Cô đổi sang một từ khóa khác: "da cá rô phi, vặn vẹo". Lần này, kết quả tìm kiếm ít hơn hẳn, với những câu hỏi như "Sau khi dán da cá rô phi, vết thương có thể vặn vẹo không?", "Tại sao thịt bò lại rung rung?", "Cá rô phi bơi lội thì cơ thể vặn vẹo thế nào?"... Đại đa số đều là những câu hỏi lan man, không liên quan.
Tuy nhiên, cô đang có sẵn một "vật thí nghiệm" ngay bên cạnh. Lúc này, lớp da cá trên người William không thể nào gỡ bỏ được. Anh ta may mắn thì sống, không may mắn thì... chết. Mọi người cũng đã ở cùng nhau vài ngày, Phù An An cũng có chút tình nghĩa với người cháu rể này. Nếu anh ta không chết, cô vẫn có thể tiếp tục "dẫn dắt" anh ta một thời gian. Nhưng tất cả còn tùy thuộc vào số mệnh của William có đủ cứng rắn hay không.
Đang miên man suy nghĩ, Phù An An chợt cảm thấy một sự hỗn loạn bùng phát bên ngoài. Tiếng bước chân dồn dập trên hành lang, kèm theo tiếng gầm gừ và la hét. Lúc này mà mở cửa thì quả là hành động của kẻ ngốc. Phù An An đi đến cửa, khóa chốt lại, rồi qua ô cửa sổ quan sát trên cánh cửa, nhìn ra bên ngoài.
Rầm! Đát đát.
Một chiếc xe đẩy đầy chai dịch truyền, với những chất lỏng vương vãi khắp sàn nhà. Phía sau là một đám người đang đuổi theo sát nút, ngoài hai bác sĩ trẻ khỏe mạnh, còn có vài binh sĩ mang theo vũ khí. Một người bình thường, cần đến mấy binh sĩ có súng để bắt sao?
Thấy người bị bắt chặt, cô mở cửa phòng bước ra. Nhìn bóng lưng của người đàn ông đó, toàn thân ướt sũng. Anh ta bị các binh sĩ mạnh mẽ áp chế, kéo lê đi. Trên sàn nhà bệnh viện trơn bóng, một vệt nước dài lớn bị kéo lê theo. Dẫm chân lên đó, cô có thể cảm nhận được chất lỏng có độ dính.
"Ôi, vừa pha xong thuốc đã đổ hết cả rồi!" Y tá đỡ chiếc xe đẩy lên, thu dọn những chai thuốc rơi vãi trên sàn, "Phiền phức quá đi mất!"
[Pháo Hôi]
Sốp còn ra truyện không ạ?