Cái vẻ mặt ấy, cứ như thể nhà anh ta vừa có tin vui. Phù An An còn chưa kịp nghĩ kỹ thì Trưởng thôn cùng người thanh niên đó đã ôm Vương Tử Di định đi.
"Anh muốn làm gì?" Hoàng lão sư bước tới ngăn cản.
"Tránh ra!" Người thanh niên gạt ngang, xông thẳng ra ngoài. Một người phụ nữ không thể cản bước chân của anh ta, đành phải theo sau. Mới đi được vài bước, Trưởng thôn đã chặn họ lại.
"Các cô đi nghỉ trước đi. Đại Long đưa cô ấy đi gặp thầy thuốc, chữa xong sẽ về ngay thôi."
"Tử Di đã ra nông nỗi này, chúng tôi còn lòng dạ nào mà ngủ chứ?" Hoàng lão sư lắc đầu, "Chúng tôi đi cùng nhé, còn có thể trông chừng cô ấy."
"Chuyện đó đâu cần các cô trông chừng, có Đại Long là được rồi." Trưởng thôn dang hai tay, rõ ràng muốn ngăn cách họ với người thanh niên phía trước, "Trong làng chúng tôi, người không bệnh không được làm phiền thầy thuốc. Các cô về đi." Dưới sự cản trở của ông ta, người thanh niên kia nhanh chóng xuống lầu, biến mất khỏi tầm mắt họ.
Sự việc đột ngột này đánh thức các nữ giáo viên ở phòng khác. Khi nhìn thấy Vương Tử Di bụng lớn bất thường bị đưa đi, họ trố mắt nhìn nhau: "Cô Vương bị làm sao vậy?" "Cái bụng đó sao mà lớn thế?" "Trưởng thôn đưa họ đi đâu vậy?" Mấy người tụ lại, người một câu, kẻ một lời.
"Chúng tôi cũng không biết, tối nay cô ấy bỗng nhiên thành ra thế này." Hoàng lão sư giải thích với họ, "Có thể là chướng bụng thôi, Trưởng thôn đã đưa cô ấy đi chữa trị rồi." Mặc dù nói vậy, ánh mắt lo lắng của cô vẫn dõi theo hướng họ vừa rời đi.
Phù An An thì lại chú ý đến những người khác hơn, "Mọi người có chỗ nào trong người không khỏe không?" Nghe vậy, mọi người nhìn nhau, đều nói mình khỏe. Dưới lầu, tiếng gà trống cũng bắt đầu gáy vang. Trong thổ lâu đã có người ra chuẩn bị nấu cơm, tiếng nói chuyện và tiếng lạch cạch của đồ dùng nhà bếp vọng đến.
Chỉ một hai tiếng nữa là họ phải đi dạy, nên mọi người đang tụ tập đều tản đi, tranh thủ chợp mắt một lát. "Tiểu Viên, em không nghỉ ngơi sao?" Nhìn Phù An An mặc chỉnh tề, Dư Hiểu Quân hỏi.
"Vâng." Phù An An gật đầu, "Em định ra ngoài xem sao."
"Vậy chị cũng đi." Dư Hiểu Quân vào phòng lấy một chiếc áo khoác.
Phù An An đi thẳng xuống lầu, men theo con đường vừa rồi họ đã đi, dựa vào trí nhớ mà mò mẫm. Bây giờ khoảng năm giờ sáng. Hành lang thường ngày đông đúc nay vẫn trống trải. Thổ lâu có tổng cộng sáu tầng. Cô nhớ họ xuống đến tầng ba rồi rẽ trái, sau đó biến mất ở góc khuất tầm nhìn. Khi xuống đến nơi, cô mới phát hiện cả dãy này đều là các căn phòng.
"Thế này thì tìm kiểu gì đây?" Dư Hiểu Quân đi theo xuống nhìn. Các cửa phòng đều giống hệt nhau, hành lang không có cửa sổ, ngăn cản hoàn toàn khả năng nhìn trộm của họ. Không có bất kỳ dấu vết nào, cũng không biết Vương Tử Di đã bị đưa đến phòng của ai.
Hai người đứng ngây người trong hành lang một lúc lâu. Ngay lúc Phù An An định rời đi, cánh cửa một căn phòng ở rất xa xóc bỗng mở ra. Từ bên trong, Trưởng thôn bước ra với nụ cười trên môi, nhưng khi nhìn thấy hai người họ thì nụ cười lập tức cứng lại.
"Hai cô sao lại tới đây?"
"Chúng tôi lo lắng, nên mới đến xem sao." Phù An An đáp.
"Không có gì đâu, hai cô về đi." Trưởng thôn nghe vậy, thuận tay đóng cánh cửa phòng đang hé mở lại, thúc giục họ nhanh chóng rời đi. Lúc này, cánh cửa vài căn phòng ven đường cũng mở ra. Những người bên trong thò đầu ra, mặt không cảm xúc nhìn về phía hai người họ. Người trên hành lang bắt đầu dần dần đông lên, lờ mờ đang tụ lại về phía họ.
"Nếu không còn chuyện gì, vậy chúng tôi xin phép đi trước."
Đề xuất Trọng Sinh: Hai Mươi Triệu Người Hâm Mộ Bị Đánh Cắp, Trọng Sinh Trở Về Tôi Sát Phạt Quyết Đoán
[Pháo Hôi]
Sốp còn ra truyện không ạ?