Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 197: Vạn vật sống lại

Màn đêm đặc quánh bao trùm khu chung cư, nặng trịch và ngột ngạt như một tấm chăn dày không lối thoát. Sự mất điện kéo dài đã biến mọi thứ thành một hố đen thăm thẳm, nơi mùi ôi thiu từ những nguồn thực phẩm cạn kiệt hòa lẫn với không khí ẩm thấp, tạo nên một cảm giác khó chịu đến tột cùng. Bệnh tật như một bóng ma vô hình, lẩn khuất khắp nơi, gieo rắc nỗi lo âu và sự bất lực đến tận cùng tâm can mỗi người.

Trong cái tĩnh lặng đáng sợ ấy, một tiếng khóc thét xé lòng đột ngột vang lên từ căn hộ của cặp hàng xóm, khiến Phù An An giật mình thon thót. Đó là con trai họ, đang quằn quại trong cơn sốt cao đến lịm người. Tiếng cầu xin thảm thiết của cha mẹ đứa bé vọng đến, van nài Phù An An một viên thuốc hạ sốt. Trái tim cô thắt lại, nhưng cô đành bất lực. Tất cả thuốc men đã cạn kiệt từ lâu, không còn một viên nào để cứu giúp. Nỗi tuyệt vọng dâng trào, nhấn chìm cả ba con người trong bóng tối dày đặc.

Khi hy vọng gần như tắt hẳn, một âm thanh khẽ khàng nhưng rõ rệt bỗng vang lên từ phía sân nhà cặp hàng xóm – một tiếng "cộp" khô khan. Trong khoảnh khắc bàng hoàng, người cha lọ mọ dò dẫm ra ngoài, và dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin gần như cạn pin, anh phát hiện ra một vỉ thuốc hạ sốt còn nguyên, nằm lạc lõng trên nền đất lạnh lẽo.

Không chút chần chừ, họ vội vàng cho đứa trẻ uống thuốc. Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, hơi nóng hầm hập trên trán đứa bé dần dịu lại, và tiếng thở hổn hển cũng trở nên đều đặn hơn. Cơn sốt đã giảm. Một tia sáng yếu ớt, mong manh nhưng đầy hy vọng bỗng lóe lên trong màn đêm tăm tối, mang theo sự sống và niềm tin trở lại cho những trái tim tưởng chừng đã chai sạn vì tuyệt vọng.

Đề xuất Huyền Huyễn: Hôm Nay Chưa Biến Thành Thú Bông
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Sốp còn ra truyện không ạ?

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện