Đơn nguyên lầu không hề có dấu hiệu của zombie, Phù An An nhẹ nhàng bước xuống từ tầng cao nhất, mọi thứ thông suốt. Ngoài cánh cửa chính, còn có hai lối nhỏ khác. Nàng định đi ra ngoài từ phía bên phải, sau đó vòng quanh khu nhà trọ, nơi đó có ít zombie nhất và an toàn hơn cả.
"Chậm đã! Ngươi muốn làm gì!"
Đúng lúc này, có người từ trên lầu đi xuống, giọng nói cố gắng hạ thấp nhưng không giấu nổi sự vội vã, "Không thể mở cửa! Ngươi dụ zombie vào đây thì sao?"
"Tôi sẽ đóng cửa lại sau khi rời đi."
"Không được, ngươi điên rồi sao?"
Người nọ ba bước đã từ lầu hai xuống tới, "Cho dù ngươi muốn chết, cũng không thể kéo mọi người cùng chết chứ!"
"Sẽ không đâu. Nếu ngươi lo lắng, tôi vừa ra ngoài, ngươi có thể khóa trái cửa lại."
Tiếc rằng Phù An An nói gì người nọ cũng không nghe, cứ đứng chắn trước mặt nàng không cho đi, thậm chí còn dọa sẽ gọi những người khác xuống. Vốn dĩ nàng muốn rời đi một cách kín đáo, nghe thấy lời đe dọa đó, sắc mặt Phù An An lập tức thay đổi.
"Vậy ngươi cứ thử xem, người trên lầu đến nhanh hơn, hay zombie bên ngoài đến nhanh hơn."
Nàng vừa nói, vừa từ từ rút con dao phay trong ba lô ra, "Có tránh ra không?"
Người nọ nhìn con dao phay mà biến sắc. Hắn sợ hãi, thân thể từ từ dịch chuyển, để lộ cánh cửa phía sau. Phù An An nhét dao phay vào ba lô, cầm thanh thép côn bước ra ngoài. Ngay khi nàng vừa rời đi, cánh cửa phía sau đã bị đóng sầm lại. Tốc độ cực nhanh. Cách một cánh cửa, người nọ mới dám làm những động tác diễu võ dương oai ở phía sau.
"Xà tinh bệnh."
Phù An An trợn trắng mắt, rồi nhanh chóng rời khỏi đó.
Dưới lầu, xung quanh tòa nhà đều là zombie. Vừa ra ngoài, áp lực đã tăng lên gấp bội. Nàng siết chặt thanh thép côn trong tay đến mức không kìm được, rồi cẩn thận di chuyển. Khoảng cách gần nhất chỉ khoảng năm mét, chỉ cần nàng gây ra động tĩnh lớn hơn một chút, những zombie này sẽ bỏ qua mục tiêu ban đầu mà xông tới. Cẩn thận từng li từng tí lách qua những con này, điều phiền toái hơn vẫn còn ở phía sau.
Gần cổng khu dân cư, một đám zombie đang tụ tập gào thét vô định. Trong số chúng, Phù An An nhận ra vài gương mặt quen thuộc. Ông bảo vệ già chợt xuất hiện trong đám, và cả bà thím từng xin rau của nàng mấy ngày trước cũng vậy. Muốn ra ngoài, nàng nhất định phải đi qua chỗ bọn chúng.
Nàng đưa mắt nhìn sang bức tường bên cạnh, nơi đó có một cụm cây xanh không có zombie, hơn nữa bức tường không cao quá hai mét. Nhìn thấy chiếc giỏ nhựa đặt cạnh đơn nguyên lầu, nàng trực tiếp cầm lấy hai cái. Sau đó, nàng nhẹ nhàng bước chân, chạy về phía góc tường.
Đi qua những bụi cỏ được cắt tỉa vuông vắn hoặc tròn xoe, nàng đặt chiếc giỏ nhựa xuống đất. Chiều cao được tăng lên vừa đủ để nàng với tay tới đỉnh bức tường. Sắp vượt qua rồi, sự căng thẳng và sợ hãi khiến cơ thể nàng run nhè nhẹ.
"Rống!"
Một tiếng gầm đặc trưng của zombie vang lên, từ bụi cỏ một con zombie đang nằm sấp há miệng về phía nàng, răng của nó nhanh chóng cạp qua sát giày của nàng. Cái cảm giác hàm răng lướt qua mu bàn chân qua lớp giày đó! Phù An An lập tức đổ mồ hôi lạnh. Nàng dùng sức nhảy lên, hai tay bám chặt vào bức tường, sau đó dùng lực lật người lên trên.
Tiếng gầm đó đã khiến tất cả zombie gần đó chạy tới. Ngay khi nàng vừa trèo lên tường, vị trí nàng vừa đứng đã bị zombie chiếm lĩnh. Hàng chục con zombie vây quanh dưới tường, gào thét, dùng đầu và thân thể hung hăng va đập vào. Lần đầu tiên đối mặt với zombie gần đến vậy, nàng phát hiện mắt của chúng có đồng tử – đồng tử đó chỉ nhỏ bằng hạt vừng, và không hề phản chiếu bất cứ bóng hình nào.
Đề xuất Cổ Đại: Thất Tuần Lão Bạn Yếu Ly Hôn
[Pháo Hôi]
Sốp còn ra truyện không ạ?