Phù An An đã nếm thử các món đồ mua được, tắm rửa xong xuôi, mà trời bên ngoài vẫn còn sáng. Dù không có đồng hồ, nhưng dựa vào cảm giác và kinh nghiệm thường ngày, nàng vẫn nhận ra thời gian đang trôi. Lúc trở về quán trọ, Phù An An đã cảm thấy chạng vạng tối, trời sắp sụp tối rồi, nhưng giờ đây, thời tiết vẫn y hệt như buổi chiều hè bốn năm giờ vậy. Nàng chắc chắn đã quá bốn năm giờ chiều rồi. Thời gian ban ngày ở sa mạc quả thật quá dài. Điều này khiến Phù An An chợt nhớ đến tên của trò chơi này: "Mặt trời không lặn chi đô". Tên trò chơi đôi khi cũng là một lời nhắc nhở. Hiểu theo nghĩa đen, chẳng phải là vĩnh viễn không tối sao? Nghĩ đến đây, nàng vội chạy ra, gọi lại người phụ nữ đang ăn uống, "Bà chủ, ở đây mặt trời có lặn không?"
"Mặt trời tại sao phải lặn?" Giọng nói vô cảm của bà chủ quán trọ vang lên, khiến Phù An An giật mình, cảm thấy mình vừa khám phá ra một manh mối quan trọng của trò chơi này. "Chẳng phải mặt trời mọc ở đằng đông rồi lặn xuống phía tây sa mạc rộng lớn sao?" Ồ. Câu nói tiếp theo lập tức khiến nàng hiểu ra mình đã hiểu lầm. Sa mạc không có núi, nên mặt trời ở đây hóa thành "lặn xuống sa mạc". "Vậy bây giờ khoảng mấy giờ rồi ạ? Mọi người ở đây tính thời gian thế nào?" "Trời sáng thì dậy làm việc, trời tối thì về ngủ, chúng tôi không tính toán thời gian rắc rối như vậy đâu." Bà chủ quán nói xong, sốt ruột dùng muỗng gỗ khuấy thức ăn trong bát, "Cô hỏi xong chưa? Tôi muốn ăn cơm." Phù An An nhìn món ăn sền sệt màu vàng trong bát bà chủ, bên cạnh còn để miếng thịt khô không rõ tên, "Bà cứ từ từ ăn."
Nhận được câu trả lời phủ định, Phù An An trở về phòng nằm xuống. Dù bên ngoài vẫn sáng trưng, nhưng ánh sáng trong phòng không tốt, vừa vặn thích hợp để người ta chìm vào giấc ngủ. Phù An An khóa chặt cửa và cửa sổ, mặc nguyên quần áo lên giường, trải qua đêm đầu tiên trên sa mạc.
Ngày thứ hai của trò chơi, tiếng nói chuyện của mọi người bên ngoài đánh thức Phù An An. Nàng ngồi dậy, ăn vội hai cái bánh bao chay với nước, sau đó ra ngoài chuẩn bị mua sắm vật tư. Chuẩn bị đồ đạc sớm một chút, mới có đủ thời gian đi tìm Phó Ý Chi. Nàng đi trước mua một ít "mộc cát lãm", chính là món mà hôm qua nàng thấy bà chủ quán ăn. Nó trông từng đoạn như khúc gỗ, nhưng thực chất là một loại củ khoai. Hàm lượng tinh bột cực cao, rất no bụng. Lại còn rẻ, nàng chỉ tốn một viên vàng đã mua được một đống lớn. Theo lời bà chủ quán, có thể luộc trực tiếp trong nồi rồi ăn. Nếu muốn ngon hơn, thì nghiền thành bột rồi nấu. Đã có lương thực, tiếp theo là thịt. Muối ăn trên sa mạc còn đắt hơn vàng, thời tiết lại đặc biệt nóng bức, việc bán thịt ở những nơi đầy ruồi nhặng là một chuyện vô cùng khó chịu. Quan trọng nhất là phải cẩn thận kiểm tra xem thịt có tươi không, có bị thối không, có những miếng thịt không chỉ xấu mà còn đầy giòi, thật ghê tởm, không thể chấp nhận được. Phù An An tốn rất nhiều công sức mới chọn được chút thịt tươi sạch. Một miếng sườn bò cùng với chân, trông giống thịt của loài thằn lằn lớn, và một miếng thịt thỏ xám. Tất cả những thứ này tổng cộng tốn ba viên kim hạt đậu.
Ngoài ra là nước. Nơi đây là một tiểu trấn nhỏ, tổng cộng chỉ có một chỗ lấy nước ngầm duy nhất. Hôm qua nàng vội vã trở về nên chọn dùng thùng, hôm nay nhất định phải tự mình xuống múc nước. Thùng làm sao có thể chứa nhiều bằng không gian của nàng được. Phù An An chuẩn bị múc đủ nước cho ba mươi ngày.
Đề xuất Ngược Tâm: Tình Yêu Vùi Trong Cát Bụi
[Pháo Hôi]
Sốp còn ra truyện không ạ?