Phù An An bước ra ngoài khi mặt trời đã ngả về tây, khoảng sáu, bảy giờ chiều. Bóng dáng cô đổ dài lê thê trên nền cát, nhưng nắng vẫn chang chang như giữa trưa. Lúc này, bên ngoài đã có người bày biện hàng quán vỉa hè, đủ loại mặt hàng: từ công cụ, linh kiện nhỏ lẻ, thịt tươi cho đến cả hoa quả.
Thật bất ngờ, sa mạc cũng có hoa quả. Đó là táo tro, loại quả nhỏ xíu, ngọt lịm, có thể bảo quản được rất lâu. Rồi quả bào ngư, trông hơi giống bào ngư nhưng thực chất là một loại quả hạch, ăn rất ngon và được đồn là dễ no bụng. Cuối cùng là quả xương rồng cảnh, loại phổ biến nhất, kích thước không lớn hơn quả bóng tennis, ruột đỏ tươi như thanh long, vị chua ngọt nhưng hạt lại cực kỳ cứng.
Phù An An bỏ ra một miếng vàng nhỏ, mua mỗi loại một ít. Tổng cộng cô có bốn cân quả bào ngư, năm cân táo tro và mười quả xương rồng cảnh. Cầm chiếc túi rơm miễn phí của người bán, cô lịch sự cảm ơn rồi hỏi: "Đại thúc ơi, cháu mới đến đây, chưa quen cuộc sống. Một miếng vàng nhỏ mà đổi được nhiều đồ thế này, chú không lừa cháu chứ?" Cô cười híp mắt nói.
Người bán hàng vỗ ngực cam đoan: "Chắc chắn rồi! Cháu gái yên tâm, chú đây buôn bán hoàn toàn dựa vào lương tâm."
"Vâng, cháu yên tâm." Phù An An gật đầu, rồi lễ phép nói thêm: "Nếu chú lừa cháu, cháu sẽ quay lại đập tan sạp hàng của chú."
Người bán hàng sững sờ trước lời nói và giọng điệu đối lập này, mãi một lúc sau mới đáp: "Tuyệt đối không! Chú buôn bán ở đây rất có lương tâm! Không lừa già dối trẻ, giá cả phải chăng!" Hắn vỗ ngực lần nữa, tiễn Phù An An đi.
Ông chủ hàng công cụ bên cạnh nhìn theo, cười khẩy: "Một miếng vàng ròng mà ông bán cho người ta ít đồ thế, còn ra vẻ lương tâm không lừa già dối trẻ. Ông đúng là giỏi nói thật. Không sợ con bé kia sau này phát hiện ra rồi quay lại tìm sao?"
Ông chủ hàng hoa quả cắn thử miếng vàng nhỏ, rồi sung sướng nhét vào túi áo. "Mua không bằng bán tinh mà, nó ngu thì liên quan gì đến tôi. Con nhỏ này, cho dù nó có biết thì sao, chẳng lẽ nó dám quay lại đập sạp hàng của tôi... A!"
Chưa dứt lời, một khúc gỗ bay thẳng vào mặt ông chủ hàng hoa quả đang vênh váo. Phù An An, người tưởng chừng đã đi xa, nay lại quay lại: "Đại thúc, cháu còn chưa đi khuất mà chú đã bắt đầu khoe khoang, coi cháu như điếc sao?"
Ông chủ hàng hoa quả ôm mặt, nhìn Phù An An hét lớn: "Con nhỏ kia, mày muốn ăn đòn phải không!"
"Chú mới là người muốn ăn đòn!" Phù An An nghe vậy, một cước đạp đổ sạp trái cây của hắn, rồi lao tới. "Lão nương nói chuyện đàng hoàng mà chú không nghe, cứ thích rượu phạt!" Cô vừa đạp vừa đánh, khiến hắn nằm bẹp dí dưới đất không dậy nổi, thừa cơ giật lại miếng vàng nhỏ của mình, còn tiện tay vơ vét hơn nửa số hoa quả đang nằm la liệt. Mục đích là để tên lái buôn vô lương tâm này nếm mùi đau khổ của người tiêu dùng!
Ông chủ hàng hoa quả nằm lăn dưới đất, vừa rên hừ hừ vì đau, vừa chửi bới. Cảnh tượng này khiến ông chủ hàng công cụ bên cạnh bật cười. "Ha ha ha, rước họa vào thân rồi. Ở đây có một cô gái ghê gớm lắm, muốn tiền không muốn mạng. Hôm nay cô ta còn đánh ba gã đàn ông đi ngang qua bị thương, giờ một tên còn chưa lành đâu, vậy mà ông lại chọc vào cô ta!"
Chỉ trong ngày đầu tiên, trên sa mạc đã có truyền thuyết về Phù An An.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ngày Nào Diễm Quỷ Cũng Dụ Dỗ Nàng
[Pháo Hôi]
Sốp còn ra truyện không ạ?