Trải qua một lần thất bại và hai lần thành công, Phù An An rút ra được kinh nghiệm quý giá: tiền bạc chỉ là phù du, bình an mới là trên hết.
“Bạn giới thiệu đi.”
“Tề Tề Sinh Đản Cao: Bánh kem sữa bơ bùng nổ của chúng tôi đang có giá ưu đãi theo mùa, giảm tận bảy mươi phần trăm. Còn có dịch vụ giao hàng tận nơi, nhận tiền khi giao nữa ạ.”
“À, có người tới rồi sao.”
“Tề Tề Sinh Đản Cao: Chúng tôi còn có chương trình mua ba tặng một, khi mua ba bánh kem sữa bơ bùng nổ, quý khách sẽ được tặng miễn phí một ly đồ uống đặc trưng của Tề Tề Sinh.”
“Thôi không cần đâu, cửa tiệm các bạn kinh doanh cũng không dễ dàng, chúng tôi không muốn chiếm tiện nghi của các bạn.”
“Tề Tề Sinh Đản Cao: Vâng, vậy mua ba không tặng một nha. Chúng tôi rất ít khi gặp được khách hàng hào phóng như quý khách, vô cùng cảm kích sự thấu hiểu của quý khách.”
Mua ba không tặng một... Thật là vô lý. Phù An An cảm thấy trên đầu mình đang viết ba chữ to "Oan, Đại, Đầu", cứ như thể đang bị mặc sức điều khiển trong thế giới ảo này. Tức giận quá đi mất. Mà vẫn phải mỉm cười nói lời khách sáo. Thoáng cái lại mất thêm 500 đồng, vòng chơi này mà không cẩn thận là mất hết điểm tích lũy. Nghĩ đến đây, cô lại thực hiện một giao dịch đổi điểm, trực tiếp đổi 400 điểm tích lũy. Mười lăm ngày của trò chơi, một triệu đồng sinh tồn, số tiền này đã là khá nhiều rồi. Vừa làm xong những việc này, tin nhắn lại tới.
“Tề Tề Sinh Đản Cao: Có đó không ạ?”
Đương nhiên là có.
“Tề Tề Sinh Đản Cao: Bánh kem quý khách đặt đã làm xong rồi. Vì đơn hàng quá nhiều, cùng với sự thông cảm của quý khách dành cho cửa hàng chúng tôi. Để kịp thời giao bánh cho những khách hàng khác, chúng tôi đã gửi bánh của quý khách ở phòng bảo vệ khu chung cư, xin quý khách vui lòng đến lấy kịp thời nha.”
Không cho quà tặng thì thôi, lại còn phải tự mình đi lấy nữa.
“Vâng, vất vả cho cửa hàng rồi.” Cô gửi tin nhắn cho đối phương, thay giày chuẩn bị ra ngoài. Trước khi đi, cô nói với Phó Ý Chi một tiếng.
Bây giờ đang là giữa trưa. Mặt trời treo lơ lửng giữa không trung, nung nóng mặt đất. Phòng bảo vệ vẫn như hôm qua, không một bóng người. Ba hộp bánh kem xếp song song trên bệ cửa sổ, trông rất dễ nhận ra, trên đó còn in ba chữ lớn "Tề Tề Sinh". Phù An An kiểm tra một lượt, rồi mang ba chiếc bánh này trở về.
Tòa nhà cũ không có thang máy, cầu thang làm bằng xi măng. Mỗi tầng có hai căn hộ đối diện nhau. Bất kể là cửa phòng hay trên tường, những tờ quảng cáo dán chi chít như da trâu. Rất nhanh cô đã lên đến tầng 6. Cánh cửa nhà hàng xóm đối diện vẫn đóng chặt. Đồ ăn mà hôm qua cô giúp họ mang về vẫn còn ở cửa ra vào, không ai động đến.
Cô dừng lại một lát trước cửa, chợt nghe thấy tiếng bước chân từ dưới lầu vọng lên.
Đát, đát, đát——
Là hàng xóm tầng này về rồi sao? Cô ghé xuống cầu thang nhìn xuống, phía dưới một mảng đen kịt không thấy gì, nhưng tiếng bước chân lại càng lúc càng gần. Hành lang trở nên lạnh lẽo, đèn trên trần mờ đi, một cảm giác nguy hiểm khó tả ập tới. Gặp nguy hiểm rồi!
Cô vội vã chạy về phòng mình, lập tức đóng sập cửa lại. Cô dán mắt vào lỗ khóa nhìn ra, chỉ trong tích tắc, bên ngoài đã hoàn toàn chìm trong bóng tối. Rốt cuộc hàng xóm của họ là thứ gì?
Ngay khi cô nghĩ đó là hàng xóm, chuông cửa của mình lại vang lên. Một giọng nói lanh lảnh, the thé, như một con côn trùng mảnh khảnh từ ngoài cửa dần dần bò vào: “Kính chào quý khách, tôi là nhân viên của tiệm bánh Tề Tề Sinh Đản Cao, bánh kem bơ bùng nổ quý khách đã đặt đã xong rồi, xin quý khách ký nhận.”
Bánh kem bơ bùng nổ? Không phải hàng xóm. Giọng nói quỷ dị này khiến người ta nổi da gà. Phù An An nhìn ba hộp bánh kem đang đặt dưới chân mình, hỏi: “Anh có phải giao nhầm không, tôi đã lấy được rồi.”
“Sẽ không đâu thưa quý khách thân mến, tôi mới giao đến tầng này mà.”
Đề xuất Trọng Sinh: Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
[Pháo Hôi]
Sốp còn ra truyện không ạ?