Trần Linh sững sờ.Hắn lại cúi đầu nhìn vào lòng mình, thiếu nữ đang ôm chặt lấy hắn, một chiếc vòng vàng vấy máu khẽ đung đưa trong gió... Những tầng mây lướt qua bên cạnh họ, thế giới bỗng chốc lặng im không tiếng động.Lần cúi đầu này, hắn không còn thấy vệt đỏ hây hây trên má thiếu nữ, cũng không thấy ánh mắt lưu chuyển kia nữa...Chỉ còn một gương mặt nhỏ nhắn, trắng bệch vùi sâu...