“Cảm ơn chú.” Lục Tuân đáp lại lễ phép.
Sau khi mọi người rời khỏi khách điếm Liên Hoa, họ bắt đầu tìm kiếm nơi dừng chân mới, đề phòng bị người của Doanh Phúc phát hiện. Tuy nhiên, vì không quen thuộc với núi Ngô, cuối cùng chính chú của Lục Tuân đề nghị nghỉ ngơi ở căn nhà cũ của chú.
Theo lời chú, căn nhà này vốn định đem bán nhưng chưa tìm được người mua thích hợp. Lại nữa, dân cư quanh đây gần như đã dọn đi, dùng làm nơi tạm trú cho vài người thì vừa phải. Trên đường tới, chú còn tiện tay mua ít rau củ, không lâu sau đã nấu lên mâm cơm gia đình thơm lừng nghi ngút.
“Nước món này thơm quá…” Dương Tiêu nhìn những món còn bốc khói trên bàn, không nhịn được nuốt nước bọt.
“Nấu ăn của chú tôi từ lâu đã nổi tiếng ngon lành.” Lục Tuân cười nhớ lại những bữa cơm ngày xưa khi còn nhỏ ở nhà chú.
Nghe vậy, chủ nhà liền ánh mắt sáng rỡ, rõ ràng cảm giác được thái độ Lục Tuân đang dần thay đổi nên vui mừng vô cùng, nói luôn:
“Chỗ này cũng tạm bợ, chẳng có mấy gia vị ngon lành… các ngươi cứ tạm dùng cho qua. Cũng may mai ngày mai lại là lễ hội đèn lồng, các ngươi cứ về nhà chú ăn cơm, chú với dì sẽ nấu mâm cỗ thịnh soạn đãi khách!”
“Lễ hội đèn lồng? Là cái gì vậy?” Tô Tri Vi ngẩn người hỏi.
“Đó là lễ đặc trưng ở Ngô Sơn, xưa kia dân cư sống chân núi, dựa núi mà sinh tồn. Mỗi năm đều có ngày treo đèn kết hoa, tế lễ thần núi, để tạ ơn Ngô Sơn đã che chở, ban phước lành… Dù không phải lễ lớn nhưng cũng rất vui nhộn.” Chủ nhà giải thích.
Mọi người bỗng giật mình hiểu ra.
Lục Tuân chần chừ một hồi lâu, không đáp lời ngay:
“Ngày mai… tùy tình hình, có thời gian thì sẽ tới.”
“Ừ, tùy các người vậy.” Chủ nhà cười bảo.
Bọn họ bắt đầu động đũa, ai cũng đã đói, đặc biệt là Chử Thường Thanh. Kể từ khi bị Doanh Phúc bắt cóc, y gần như chưa từng được ăn uống đầy đủ. Với bộ dạng đau đớn ấy, y khó khăn cầm lấy đũa, nén cơn đau để tự múc đồ ăn…
Nhìn bóng dáng bi thương của Chử Thường Thanh, Lục Tuân không nhịn được hỏi:
“Cậu sao vậy?”
“Những kẻ đó đã cấy thứ gì đó vào người tôi. Cử động mạnh một chút là đau, giờ tôi thậm chí không đi được.” Chử Thường Thanh đáp giọng cay đắng.
Mọi người trao đổi ánh mắt, tính thử xem có thể giúp cậu ta chữa lành được không. Nhưng lần lượt thử nghiệm, ai cũng lắc đầu bất lực.
“Không ổn rồi… lát nữa đợi Trần Đạo đến, xem cậu ấy có cách nào không.” Chử Thường Thanh nói.
Cậu ta ngạc nhiên hỏi: “Trần Đạo?”
“Phải…” Lục Tuân trả lời.
“Ồ kìa, hình như cậu ấy tới rồi.” Mọi người vừa nói vừa nghe tiếng ổ khóa cửa xoay, một bóng người nhẹ nhàng bước vào trong nhà, tự nhiên như trở về căn nhà của mình.
Chủ nhà ngẩn người, mắt mở to tròn: “Ngươi… không có chìa khóa thì vào được sao? Tôi vừa mới khóa cửa mà…”
Trần Linh nhìn người lạ mặt này, rồi quay sang nhìn Lục Tuân, vẻ mặt có chút nghi hoặc.
“Chú, chúng ta không có gì rồi, chú về nghỉ sớm đi.” Lục Tuân đứng dậy nói. “Ngày mai nếu đi ăn, tôi sẽ báo trước cho chú.”
“… Được, vậy tôi về trước.” Chủ nhà liếc Trần Linh một cái lạ lùng rồi mang đồ ra về. Cánh cửa đóng lại, căn nhà cổ chỉ còn lại Trần Linh và bọn họ.
“Người đó là ai?” Có người hỏi.
“Chú tôi, cũng là chủ khách điếm Liên Hoa… may nhờ chú ấy, mới nhanh chóng tìm được Chử Thường Thanh.” Lục Tuân giải thích.
Trần Linh gật nhẹ đầu, ánh mắt sau đó dừng lại trên người Chử Thường Thanh.
“Giới thiệu chút, đây là Trần Đạo, chắc lúc ở Thần Nông Giá mọi người cũng đã gặp.” Lục Tuân nói với Chử Thường Thanh.
Thấy gương mặt Trần Linh, vẻ mặt Chử Thường Thanh đột ngột biến đổi kỳ quái… Trong đầu y hồi tưởng cảnh bị Doanh Phúc bắt cóc, bám theo chiếc xe chạy trốn là những ác quỷ đỏ bằng giấy. Khi ấy tình huống vô cùng gấp gáp, y thoáng thấy khuôn mặt nào đó có phần quen quen. Giờ đứng trước đây, Chử Thường Thanh bỗng nhận ra:
“… Là ngươi sao?” Đôi mắt y lóe lên vẻ kinh hoàng. “Ngươi chính là con quái đỏ giấy nhiều xúc tu…”
“Đúng vậy.” Trần Linh thừa nhận.
Biết rõ lúc đó để lại cho Chử Thường Thanh ám ảnh tâm lý sâu sắc, Trần Linh nuối tiếc nói: “Lúc ấy khẩn trương, tôi phải dùng tới một phần hình dạng thật… Nhưng trong đa phần thời gian, tôi vẫn là người bình thường.”
Chử Thường Thanh: …
“Trần Đạo là người ngoài hành tinh, nhưng rất tốt bụng. Lúc ấy bọn tôi định trực tiếp vào phòng thí nghiệm cứu cậu, không ngờ muộn mất một bước, cậu đã bị người khác bắt đi rồi.” Dương Tiêu đứng ra giải thích.
Nghe đến từ “người ngoài hành tinh”, cả Trần Linh và Chử Thường Thanh đều có vẻ khác lạ trên mặt…
Nhưng Chử Thường Thanh dường như vẫn khó chấp nhận. Có lẽ do vừa chứng kiến tận mắt con nhện sát nhân gớm ghiếc do chính mình tạo nên, y vốn không ưa những thứ phi nhân tính. Ánh mắt dõi theo Trần Linh vì vậy đầy cảnh giác.
Chứng kiến điều này, Trần Linh hiểu muốn có được lòng tin của Chử Thường Thanh không thể nôn nóng. Ánh mắt lướt qua y trên chiếc xe lăn, Trần Linh nhẹ thốt:
“Họ đã động vào người ngươi?”
Chử Thường Thanh giật mình: “Ừ… kẻ tên Hàn Tương đã cấy mấy cái dòi vào trong người tôi.”
“Để tôi xem.” Trần Linh bước tới, nhẹ đặt tay lên đầu y.
Y có chút lo lắng, nhưng chuyện xảy ra ngay sau đó lại khiến Chử Thường Thanh sợ đến suýt thét lên. Toàn bộ lòng bàn tay của Trần Linh dần biến thành vô số sợi giấy đỏ nhỏ xíu, luồn sâu vào da đầu y, rồi ngọ ngoạy bên trong cơ thể!!
Chử Thường Thanh rõ ràng cảm nhận được như những con bọ nhỏ đang bò khắp dưới da, ngứa ngáy kết hợp với đau rát khắp thân thể khiến y gần như không chịu nổi. Bị dày vò cùng lúc về thể xác và tinh thần, y muốn đưa tay cản lại nhưng hoàn toàn không cử động được, chỉ có thể bất lực nhìn Trần Linh.
Trong khi những sợi giấy đỏ nhỏ xíu di chuyển dưới da, những chiếc kim mực giống đinh trong ánh sáng bỗng hiện rõ với Trần Linh.
Trần Linh nhấn nhẹ tay, điều khiển giấy đỏ, từ từ rút ra những chiếc kim mực khắp cơ thể y. Những vết máu li ti ngay lập tức hiện ra trên da thịt, kim mực bị đẩy ra khỏi thân thể.
Phịch phịch phịch – Một chiếc từng chiếc bay ra lao thẳng vào tường xung quanh với sức mạnh kinh khủng. Chỉ gần mười giây, toàn bộ kim mực trong người Chử Thường Thanh đã được lấy ra. Y giờ đây như một người nửa máu, máu tươi rỉ ra từ vết thương do kim mực để lại, trông vô cùng rùng rợn.
Tuy nhiên, thân thể y không bị tổn thương nghiêm trọng, chỉ có máu thấm thoát chảy ra khiến vẻ ngoài càng thê thảm.
Ùng ục – Vừa kết thúc, Chử Thường Thanh đổ vật xuống đất, nôn mửa dữ dội. Sự khó chịu khi giấy đỏ xâm nhập như một cơn ác mộng, khiến y mãi không thể tỉnh táo lại.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Thứ Muội Ngăn Cản Ta Hộ Tống Trưởng Công Chúa, Nàng Ta Đã Hối Hận Đến Điên Dại
[Luyện Khí]
Ngộ ra rồi
[Luyện Khí]
Ulatr dạy hư con người ngta rồi🤡
[Luyện Khí]
Ơ thế hóa ra nằm phục ở Binh đạo cổ tàng 9 năm à....
[Luyện Khí]
Há, vậy chắc tui đúng r, tui cx nghĩ Tiểu Cường ca ở Binh đạo cổ tàng=))
[Luyện Khí]
Hóng:3
[Luyện Khí]
Chắc để Đức có chỗ xả giận chăng....
[Luyện Khí]
Vẫn ko hiểu TL dùng chiêu khích tướng này với LLĐ làm j nữa
[Luyện Khí]
Oi tr ơi, dừng dừng 1 chút tim tôi đang run rẩy đừng hiểu lầm nhau nha trơi😢😢😢🐧
[Luyện Khí]
Chời ơi, chec ng bây h=)))
[Luyện Khí]
Bữa tui có lướt thấy di sản văn hóa phi vật thể của Trung ý, ng thực hiện đeo mặt nạ rùi nhảy tế thần, trừ bệnh mang lại may mắn, gọi là Na Hí, sốp có thể sửa lại để mn dễ hiểu nha:333 (tui có tham khảo Gemini, hong đúng thì mn sửa cho tui với)