Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1111: Đứa trẻ xấu xa

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng y mới đưa tay lên, nhẹ nhàng day day thái dương của mình.

"Giấc mơ thật kỳ quái..."

Trần Linh tin chắc rằng, mình không thể vì cớ gì mà mơ thấy Tư Tai, càng không thể đi tới Phong Bạo Cô Đảo. Nhưng dù là trong mộng, Tư Tai dường như không hề có ý thù địch mà ngược lại, nó cố gắng truyền đạt điều gì đó cho y... Phải chăng nó đang giao tiếp với Triệu Tai trong người y?

Trần Linh chưa rõ, dự định sẽ chờ hôm nay có thời gian rồi hỏi Diệp Lão Sư cho rõ.

Y chậm rãi đứng dậy, nhìn một lượt bàn học trước mặt đầy rẫy những ghi chép và sách vở bừa bãi... nét mặt hiện lên sự khó hiểu.

Từ khi tốt nghiệp đại học... không, chính xác là từ lúc xong trung học, y chưa từng một lần học hành nghiêm chỉnh. Năm tháng qua đi, sức đề kháng với sách vở cũng khá tăng lên, tối qua còn định thức khuya bù lại tiến độ học hành, nào ngờ vừa mở sách ra xem thì lại ngủ quên.

"Tự học quả thật không dễ dàng gì..." Trần Linh thở dài.

Lưỡng lự một lúc, y thu dọn hết sách vở và ghi chép trên bàn rồi đẩy cửa bước ra.

Kiến thức của Dung Hợp Phái là điều Trần Linh phải nắm vững, nếu học quá chậm thì cách tốt nhất là có người chỉ bảo riêng... nhưng Diệp Lão Sư suốt ngày bận dạy học, đến tìm ông để học lại những điều cơ bản thì coi như quá phiền phức.

Đành rằng, người thích hợp nhất giờ chẳng còn ai ngoài một người duy nhất...

"Này, bạn biết phòng ký túc xá của Tiểu Đào ở đâu không?"

Trần Linh chặn một sinh viên sắp đi ăn cơm hỏi thăm.

"Tiểu Đào hả? Cậu cứ đi xuống một tầng, rồi rẽ trái đi hết hành lang, phòng cuối cùng đó."

"Được, cảm ơn."

Trần Linh theo hướng dẫn đi xuống tầng dưới. Dung Hợp Phái có khoảng hơn một trăm người, vì không gian bên trong Cây Mẫu bị giới hạn nên phần lớn học sinh phải ở hai người một phòng, chỉ có rất ít cá nhân như Triệu Ất hay Trần Linh mới có phòng riêng, càng không nói đến biệt thự sang trọng với ban công rộng 270 độ của y.

Hôm nay đã là sáng sớm, nhiều học viên dậy tắm rửa, có người xuống ăn, người sang phòng tập, kẻ ngồi dưới tán lá cây to đọc sách... Trần Linh suy nghĩ một lát, quyết định đi vòng quanh tầng đó một lượt.

Trong ký ức y, Tiểu Đào là kiểu học bá, tính cách hơi ngông nhưng chăm chỉ cực kỳ, tinh thần học tập vào buổi sáng rất cao, thế mà vòng khắp nơi không gặp được nàng, cuối cùng y đành tiến thẳng đến phòng.

Đứng trước cửa, Trần Linh nghe thấy tiếng ồn ào vọng ra, bèn gõ nhẹ.

Cốc cốc cốc—

Âm thanh đó không hề ngớt, sau một lát, một cô gái mở cửa.

Trần Linh nhận ra là Diệu Diệu, nàng hơn Tiểu Đào một chút tuổi, khoác bộ váy ngủ, đứng tại cửa, nhìn thấy bóng dáng bên ngoài thì đứng trân trân tại chỗ.

"Bạn... bạn bạn... sao bạn lại..." Diệu Diệu lắp bắp không thành tiếng.

"Tôi đến tìm Tiểu Đào, cô ấy có nhà không?"

"Cô ấy... cô ấy... à..."

Nàng Diệu liếc nhìn phía trong rồi có phần áy náy.

Lúc này, giọng nói hoang dại bật ra trong phòng, vang lên đầy sức xuyên thấu.

"...Tôi chịu hết nổi rồi! Đó là kịch bản của kẻ nào hóa ra vậy?! Nam nhị theo đuổi cô ấy lâu thế, sao cô lại mù quáng mà chỉ muốn bên thằng nam nhất ngu ngốc đó?! Nam nhất ngoại tình cả đống lần rồi mà cô còn bị mê hoặc theo nó?! Tự nhiên nhìn nam nhị thế nào cũng hả hê?!"

"Tức chết tôi rồi!! Quá tức giận!! Đúng là chuyện vớ vẩn!! Tối qua xem hết kết thúc, tôi quá ức chế, cả đêm không ngủ được!!"

"(Tiếng inh tai hút phổi hút thuốc)"

"(Hơi khói khiến người nghẹn ngào)"

"Bạn hiểu cảm giác của tôi chứ? Thức trắng mấy đêm xem truyện, kết quả cả đống* thứ. Tui tức điên rồi, từ nay nếu còn xem thứ văn của tác giả đó, tôi sẽ nhảy khỏi đây chết!!"

Trần Linh ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn thấy ở ban công phòng ký túc một thiếu nữ mặc bộ đồ ngủ hình gấu nâu đáng yêu, một chân dẫm lên ghế, trước mặt là hố lửa đang cháy, bên trong ngọn lửa có một cuốn sách bìa sặc sỡ, dần dần bị thiêu cháy đen và co rúm lại...

Thiếu nữ lấy tay vỗ vỗ đùi, tay kia cắp điếu thuốc đang cháy, cú hút sâu khói thuốc lẫn khói lửa bốc lên, tan biến trong không trung.

"Tiểu... Tiểu Đào..." Diệu Diệu khó xử gọi.

Có tiếng mở cửa, đôi tai thú nhỏ của thiếu nữ nhẹ nhàng rung động, nàng quay lại nhìn cửa.

Chớp mắt giao chạm ánh nhìn của Trần Linh, nàng sợ hãi run rẩy, cứng đơ như gặp ma quỷ.

Không khí trở nên ngột ngạt im lìm.

Trần Linh cảm giác đúng là mình đến không hợp lúc, định mở miệng nói gì thì một tiếng nổ chói tai gần như xuyên thủng màng nhĩ vang lên.

"Aaaaaa!!!!" Tiểu Đào thét lên chạy vào nhà vệ sinh, đóng sầm cửa lại, rồi phát ra tiếng giậm chân như dập tắt đầu mẩu thuốc rơi vãi.

Rồi nhà vệ sinh lại rơi vào im lặng.

Trần Linh: ...

"Hay là tôi đợi chút nữa quay lại..." Y ngập ngừng đề nghị, quay người định rời đi.

Bỗng có tiếng nhẹ khóa cửa, cửa nhà vệ sinh từ từ hé mở, một đôi tai thú lặng lẽ ngó ra...

"Trần... Trần Linh đại ca... cậu tìm tôi có chuyện gì?" Giọng Tiểu Đào hơi run run.

"Tối qua tôi xem ghi chép, có vài chỗ không hiểu nên muốn nhờ cậu giải thích."

Trần Linh không vì tuổi nhỏ hơn mà tỏ vẻ cao ngạo, mà vô cùng khiêm tốn đề nghị được chỉ bảo. Dù Tiểu Đào trẻ tuổi nhưng ở Dung Hợp Phái lâu năm, học hỏi nhiều hơn y rất nhiều.

"Vậy... vậy cậu đợi tôi tí nhé..."

Cánh cửa ký túc đóng nhẹ.

Trần Linh đứng ngoài đợi gần hai phút thì cửa mở.

Tiểu Đào đã thay bộ áo khoác màu vàng vải lanh sạch sẽ, ôm sách vở bút hộp, cúi đầu không dám nhìn Trần Linh, chỉ có đôi tai thú trên đầu vẫn lắc lư phản chiếu ánh mặt trời.

"Đi thôi... mình đến thư viện." Tiểu Đào nói nhỏ.

"Được."

Trần Linh gật đầu theo sau bước về phía thư viện. Chiếc áo hội đỏ rực trong Dung Hợp Phái khá nổi bật nên nhiều người nhìn về phía y, còn cô thiếu nữ nhỏ bé bước trước thì như bị cả thế giới lãng quên.

Cuối cùng Tiểu Đào không nín được, hai tay ôm chặt sách vở, cúi đầu hỏi nhỏ.

"Trần Linh đại ca... cậu đã nhìn thấy hết rồi phải không?"

"..." Trần Linh chỉ có thể gật đầu thật thà, "Phần nào là có..."

Tiểu Đào đột nhiên dừng bước, đứng trước ô cửa lớn Cây Mẫu, ánh nắng xuyên qua lỗ tự nhiên chiếu rọi lên người nàng, làm cho đôi mắt đỏ hoe.

Nàng quay lại nhìn Trần Linh, ánh mắt ươn ướt, nhẹ nhàng mở lời:

"Cậu nghĩ... Nhân Kiệt ca ca nếu thấy tôi biến thành đứa trẻ hư như thế này... cậu ấy có buồn không?"

Đề xuất Huyền Huyễn: Tông Môn Lạc Phách Nương Tựa: Sư Tổ, Cầu Vớt Vát!
Quay lại truyện Ta Không Phải Hí Thần
BÌNH LUẬN
Cloud
Cloud

[Luyện Khí]

5 giờ trước
Trả lời

Uầy anh Phúc ngầu bá cháy

Suabien
Suabien

[Luyện Khí]

10 giờ trước
Trả lời

Hóng típ chương mới:>

Suabien
Suabien

[Luyện Khí]

10 giờ trước
Trả lời

:33

Suabien
Suabien

[Luyện Khí]

1 ngày trước
Trả lời

Vậy h ai có thể đấu ngang sức với Linh đc nhể? (Bạch Khởi chưa tính, tại lúc đó còn có sát khí của Binh đạo cổ tàng nữa):33

Caibas
11 giờ trước

Bạch khởi đời này mới lv8 làm gì có cửa. Bé Linh lv9 rồi

hồng tâm lục
7 giờ trước

@Caibas: đâu,trần Linh mới có bát giai thôi.Chỉ là mạnh hơn cửu giai thông thường thôi

Suabien
Suabien

[Luyện Khí]

1 ngày trước
Trả lời

Huhuuuu 😭

eh,tưởng giản chết thật, hóa ra là lừa à.

Cloud
Cloud

[Luyện Khí]

2 ngày trước
Trả lời

Gòi xong Linh phát hỏa rồi....

Sữa
Sữa

[Luyện Khí]

2 ngày trước
Trả lời

Động tới chồng nó chi ko bt

Suabien
Suabien

[Luyện Khí]

2 ngày trước
Trả lời

Toi bt ẻm ko chec đâu, nhg ẻm liều=))

Suabien
Suabien

[Luyện Khí]

2 ngày trước
Trả lời

Linh đin lên là ko cần bt ai là ai 🤡😇

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện