Trong lòng tôi cười khổ, rốt cuộc phải làm sao thì mọi người mới tin rằng mình chẳng hề liên quan gì đến những vụ án mạng này?
Đó chẳng qua chỉ là vài câu nói bình thường không thể bình thường hơn, sao lại bị quy kết là hung thủ giết người được chứ?
Đối mặt với sự chất vấn của Triệu Dương, tôi cố tỏ ra bình tĩnh, khẽ cười rồi hỏi ngược lại:
"Các anh không phải vì muốn tìm đại một người thế tội nên mới vu khống tôi như vậy chứ? Nếu các anh đã khăng khăng như thế, thì tôi nhận là được chứ gì. Dù sao con trai tôi cũng mất rồi, tôi cũng chẳng còn thiết sống nữa."
"Anh hãy thành thật khai báo, có lẽ vẫn còn cơ hội xoay chuyển." Triệu Dương thuyết phục.
"Cơ hội?...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 11 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Hẹn Hò Với Anh Đi, Sẽ Rất Thú Vị Đấy