Tôi dùng chút ý thức cuối cùng còn sót lại để đẩy hắn ra.
"Cứu với! Cứu tôi với!"
Nghe tiếng tôi kêu cứu, trên lầu thấp thoáng vài bóng người lay động, nhưng rồi họ nhanh chóng đóng chặt cửa sổ lại.
Tôi rơi vào hố sâu tuyệt vọng.
Tên hung thủ thấy vậy càng thêm càn rỡ, hắn bắt đầu lột áo tôi, đôi bàn tay thô ráp chậm rãi luồn xuống dưới bụng dưới.
"Phương Thời Tự!"
Tôi gào thét thảm thiết.
Một tiếng thét thê lương xé toạc bầu trời tĩnh mịch.
Tên hung thủ ngã gục trong vũng máu.
Người đàn ông kia đang nghịch con dao găm trong tay, đáy mắt hiện lên nụ cười khát máu.
Tôi lắc lắc đầu, cuối cùng cũng n...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 23 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Một Lần Biệt Ly, Vô Vọng Trở Về