Chương 490: Ta cứu sống người không thể là thứ vô dụng kia

Kẻ ta cứu sống, há chẳng thể là thứ vô dụng!Mấy ngày nay, Vu Thiên Dao vì nàng mà hao tâm tổn trí. Một mỹ nhân rực rỡ tuyệt trần là thế, nay gò má hóp sâu, môi nứt nẻ, vừa mắng người xong, khóe môi đã rách toạc năm sáu vết máu.Lòng Khương Tước mềm lại, ngoan ngoãn vâng lời: “Chẳng phá, chẳng phá, ta cứ ở trong trận mà ngắm, cảnh bên song cửa cũng khá đẹp.”Nàng lướt...
BÌNH LUẬN