Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 48: Trước Bài Vị Muội Muội, Giọt Nước Mắt Muộn Màng

Chương 48: Trước Bài Vị Muội Muội, Giọt Nước Mắt Muộn Màng

Viện của Nhụy Ngôn tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió xuyên qua bóng trúc, hai bên đường nhỏ lát gạch xanh, mấy cây hải đường năm đó Nhụy Ngôn tự tay trồng đang nở rộ, cánh hoa trắng hồng rơi trên phiến đá xanh, giống như rắc một lớp tuyết vụn.

Cửa viện khép hờ, Thanh Hòa tiến lên nhẹ nhàng đẩy ra, kẽo kẹt một tiếng, phá vỡ sự trầm tịch của viện lạc.

Bài trí trong viện vẫn như cũ, trên bàn trang điểm cạnh cửa sổ còn đặt nửa hộp phấn lông mày, gương đồng phủ một lớp bụi mỏng, nhưng lờ mờ có thể phản chiếu sự kiều hãn của thiếu nữ đối diện gương chải chuốt ngày xưa.

Hương án đặt ở giữa chính phòng, bàn gỗ tử đàn lau chùi sáng loáng, bài vị của Nhụy Ngôn lẳng lặng đứng ở trung tâm, sáu chữ nhỏ dát vàng “Ái nữ Tô Nhụy Ngôn chi vị” trên mặt bài vị, trong bóng tối tỏa ra ánh sáng ôn nhuận, đèn trường minh cháy hai bên, ngọn lửa hơi nhảy lên, chiếu lên đáy mắt Tô Nhụy Dao ngấn lệ.

Thanh Hòa lấy lư hương tới, đặt trước bài vị, lại châm ba nén hương trong đưa đến trong tay Tô Nhụy Dao.

Khói xanh từ hương hỏa lượn lờ bay lên, mang theo mùi gỗ thông nhàn nhạt, quanh quẩn nơi chóp mũi.

Ngón tay Tô Nhụy Dao cầm hương mạnh mẽ siết chặt, sống mũi chợt chua xót, một cỗ chua xót khó tả xộc thẳng lên hốc mắt, nước mắt không hề báo trước trào ra.

Nàng nhìn ba chữ “Tô Nhụy Ngôn” trên bài vị, những quá khứ bị nàng cố ý phủ bụi, giờ phút này vậy mà như thủy triều cuộn trào mãnh liệt ập tới.

Trước kia chỉ coi là Nhụy Ngôn bị chiều hư, luôn thích khắp nơi nhắm vào nàng — cướp bút mực của nàng, xé bản thảo thơ của nàng, thậm chí trước mặt mọi người cố ý nói xấu nàng, để nàng khó xử.

Lúc đó nàng chỉ cảm thấy uất ức, tưởng là muội muội tâm tính ngoan liệt, ghen ghét mình gả được lương nhân, lại chưa bao giờ nghĩ tới, đằng sau những hành động nhìn như làm khó dễ kia, cất giấu ẩn tình thế nào.

Hóa ra, những sự châm chọc đối đầu không phải ác ý, mà là nhắc nhở; những hành động khác thường kia không phải ghen ghét, mà là cảnh báo.

Nàng vậy mà chưa bao giờ phát giác, Nhụy Ngôn đã sớm không phải tiểu nha đầu ngây thơ lãng mạn năm đó, muội ấy cũng là mang theo ký ức kiếp trước trọng sinh trở về, chỉ là khổ nỗi không thể nói ra, chỉ có thể dùng phương thức vụng về ý đồ bảo vệ nàng chu toàn.

Nàng cắm ba nén hương vững vàng vào lư hương, trong khói xanh lượn lờ, đáy mắt tràn đầy hối hận và thương tiếc, “Hóa ra muội cũng là trọng sinh, hóa ra muội vẫn luôn bảo vệ tỷ. Là tỷ hiểu lầm muội lâu như vậy, để muội một mình đối mặt những nguy hiểm đó, muội ngược lại làm chuyện ngốc nghếch như vậy, muốn tỷ tự tay giết muội!”

Hương hỏa dần dần cháy vượng, chiếu lên đáy mắt nàng lệ quang lấp lánh, sự biết rõ muộn màng kia, thành nỗi đau đớn nhất nơi đáy lòng.

Thanh Hòa thấy nước mắt Tô Nhụy Dao lăn xuống trên hương án, đầu vai hơi run rẩy, ngay cả ngón tay nắm mép án cũng trắng bệch, đau lòng không thôi.

Nàng nhẹ bước tiến lên, giọng nói thả nhẹ nhàng chậm chạp lại cẩn thận từng li từng tí: “Vương phi, trong viện gió lạnh, người khóc hỏng thân thể như vậy thì làm sao bây giờ? Chi bằng chúng ta ra bên ngoài đi một chút, ngắm hoa hải đường ngoài viện, cũng tiện hít thở không khí.”

Nói xong, liền nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay Tô Nhụy Dao, sợ kinh động sự bi thương đầy cõi lòng của nàng.

Vừa bước ra khỏi cửa nguyệt động viện Nhụy Ngôn, liền thấy cuối hành lang đứng ba người.

Thẩm thị và Tô Thừa An sóng vai đứng dưới tàn cây hải đường, thấp giọng nói chuyện, đầu ngón tay mẫu thân vê một cánh hoa, giữa lông mày tràn đầy ôn hòa; mà Huyền Cảnh Hành đứng cách đó không xa, áo xanh lỗi lạc, ánh mắt đang gắt gao khóa chặt trên người nàng, thấy nàng đi ra, đáy mắt vốn trầm tĩnh nổi lên nhu ba, bước nhanh đón lên, giọng nói nhẹ nhàng: “Khóc rồi?”

Tô Nhụy Dao giơ tay lau khóe mắt, đè nén cảm xúc đang cuộn trào, đối với Huyền Cảnh Hành lắc đầu nhè nhẹ, giọng nói mang theo một tia khàn khàn vì vừa khóc xong: “Thiếp không khóc, chỉ là nhớ tới Nhụy Ngôn, trong lòng có chút buồn bã.”

Nàng quay đầu nhìn về hướng cách đó không xa, giọng điệu nhẹ nhàng hơn chút, “Nghe nói con sông nhỏ trong phủ nuôi rất nhiều cá vàng, chi bằng chúng ta ra bờ sông xem một chút? Coi như giải sầu.”

Dứt lời, liền nhẹ nhàng nắm lấy tay chàng, đầu ngón tay mang theo hơi ấm hơi lạnh.

Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, yêu editor

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện