Chương 19: Độc Sấm Hang Hùm, Vạch Trần Màn Kịch Vụng Về
Xe ngựa nghiền qua con đường lát đá trong cung ướt sũng, bắn lên những bọt nước li ti.
Tô Nhụy Dao nhắm mắt dưỡng thần, bên tai chỉ còn tiếng bánh xe lăn đều đều, nhưng trong lòng đã sớm giăng đầy phòng bị.
Khoảng chừng một nén nhang sau, xe ngựa đột ngột dừng hẳn.
Tô Nhụy Dao vén rèm bước xuống, mưa bụi mang theo hơi lạnh phả vào mặt. Nàng ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt lại là bức tường cung đỏ thắm của Dục Khánh cung, chứ không phải Khôn Ninh cung nơi Hoàng hậu cư ngụ.
Lý công công che ô giấy dầu rảo bước tiến lên, trên mặt chất đầy nụ cười công thức: “Vương phi, mau theo nô tài vào trong, kẻo dầm mưa.”
Dứt lời, hắn xoay người đi thẳng vào sâu trong Dục Khánh cung.
Chân Tô Nhụy Dao không động, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh — thị vệ ở Dục Khánh cung nhiều hơn ngày thường gấp mấy lần, ai nấy thần sắc nghiêm nghị, ẩn chứa ý đề phòng, tuyệt đối không phải trận thế của việc “an ủi”.
“Lý công công,” nàng lạnh lùng mở miệng, giọng điệu mang theo sự chất vấn không thể nghi ngờ, “Nơi này là Dục Khánh cung, không phải Khôn Ninh cung. Hoàng hậu đã triệu kiến ở Khôn Ninh cung, vì sao công công lại đưa ta đến đây? Chẳng lẽ là đi nhầm đường?”
Bước chân Lý công công khựng lại, khi xoay người, nụ cười trên mặt đã nhạt đi vài phần, nhưng vẫn cố tỏ ra trấn định: “Vương phi nói đùa, nô tài làm việc trong cung mấy chục năm, sao có thể đi nhầm? Hoàng hậu đặc biệt dặn dò, để người đến Dục Khánh cung chờ một lát, nương nương xử lý xong việc vặt trong tay sẽ qua ngay.”
“Ồ?”
Tô Nhụy Dao nhướng mày, hàn quang trong đáy mắt chợt lóe, “Hoàng hậu triệu kiến, lại phải chờ ở Dục Khánh cung? Lời này của công công, e là quá mức khiên cưỡng.”
Lời nàng vừa dứt, phía sau bỗng truyền đến tiếng bước chân nặng nề, mấy tên thị vệ nhanh chóng vây lại, tạo thành thế gọng kìm.
Khóe mắt Tô Nhụy Dao liếc qua, lập tức nhận ra lệnh bài huyền thiết đeo bên hông những thị vệ này.
Nàng cười lạnh trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, được đám thị vệ vây quanh đi về phía trước, mỗi bước chân đều trầm ổn như núi, không thấy nửa phần hoảng loạn.
Cửa son chính điện Dục Khánh cung mở rộng, mùi hương ấm áp hòa lẫn vị ngọt của trái cây phả vào mặt.
Tô Nhụy Dao ngước mắt nhìn vào, chỉ thấy Cố Minh Hiên đang ngồi chễm chệ trên chủ vị, trong tay mân mê một miếng ngọc bội. Mà Tô Nhụy Ngôn, kẻ đáng lẽ phải đang “hôn mê bất tỉnh”, lúc này lại đang đứng yểu điệu một bên, diện một bộ váy lụa màu thủy hồng, dung quang tỏa sáng, đâu có nửa phần yếu ớt sau khi rơi xuống nước?
Càng chướng mắt hơn là, một cung nữ đang bưng khay pha lê, Tô Nhụy Ngôn nhón lấy một quả nho tím đen căng mọng, cười duyên đưa đến bên miệng Cố Minh Hiên: “Thái tử điện hạ, nho Tây Vực tiến cống này thật ngọt, chàng nếm thử thêm xem?”
Cố Minh Hiên há miệng ngậm lấy, ánh mắt lại âm trầm khóa chặt trên người Tô Nhụy Dao, mang theo vài phần trêu tức như mèo vờn chuột: “Vương phi quả nhiên gan dạ hơn người, bị nhiều thị vệ vây quanh như vậy mà vẫn có thể trấn định đến thế.”
Tô Nhụy Dao đứng giữa điện, ánh mắt như dao, nhìn thẳng vào Tô Nhụy Ngôn: “Muội muội thật là có nhã hứng, vừa rồi ở cầu đá còn ‘trượt chân’ rơi xuống nước, hôn mê bất tỉnh, sao lúc này lại có tâm tình nhàn hạ hầu hạ Thái tử điện hạ chu đáo thế kia?”
Nụ cười trên mặt Tô Nhụy Ngôn cứng đờ, lập tức bĩu môi đầy ủy khuất, nấp sau lưng Cố Minh Hiên, hốc mắt đỏ hoe nói: “Tỷ tỷ nói lời này là có ý gì? Muội vừa rồi rơi xuống nước may nhờ Thái tử điện hạ kịp thời cứu giúp, may mắn nhặt lại được cái mạng, chẳng qua là nhờ thân thể có nền tảng tốt, hồi phục nhanh hơn chút thôi. Ngược lại là tỷ tỷ, vừa rồi ở trên cầu đối xử với muội như vậy, nếu không phải Thái tử điện hạ, muội e rằng...”
“E rằng đã sớm nhảy nhót tưng bừng đến Dục Khánh cung diễn trò rồi?”
Tô Nhụy Dao lạnh lùng ngắt lời, giọng điệu mang theo sự châm chọc không hề che giấu: “Tô Nhụy Ngôn, ngươi tự biên tự diễn màn kịch rơi xuống nước này, chẳng qua là muốn vu oan ta đẩy ngươi xuống sông. Muốn chèn ép ta đâu có dễ dàng như vậy, ngươi tưởng có thể qua mặt được tất cả mọi người sao?”
Đề xuất Ngược Tâm: Ma Đế Điên Phê: Sủng Ái Đến Cuồng Si
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, yêu editor