Chương 17: Mưa Gió Cầu Đá, Tương Kế Tựu Kế Trừng Trị Ác Nữ
Mưa bụi lất phất dệt nên tấm màn voan mỏng, bao trùm cả kinh thành trong làn hơi nước mờ ảo.
Tô Nhụy Dao dìu Thẩm thị chậm rãi bước lên cầu đá, những phiến đá xanh thấm đẫm nước mưa trở nên trơn bóng, in bóng hai mẹ con nương tựa vào nhau.
“Cơn mưa này thật tốt, rửa sạch không ít bụi trần.”
Thẩm thị nhìn về phía những mái ngói xanh ẩn hiện trong mây mù xa xa, giọng nói mang theo vài phần thư thái, cây trâm ngọc trai bên thái dương tỏa ra ánh sáng dịu dàng trong màn mưa.
Tô Nhụy Dao chỉnh lại áo choàng trên vai mẫu thân, đầu ngón tay chạm vào những sợi mưa lành lạnh: “Thân thể mẫu thân yếu ớt, đừng đứng quá lâu, kẻo bị nhiễm phong hàn.”
Ánh mắt nàng lướt qua dòng nước chảy xiết dưới chân cầu, hạt mưa rơi xuống mặt nước bắn lên những bọt nước li ti, trong lòng bỗng dấy lên một tia bất an vô cớ.
Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân dồn dập hòa cùng tiếng bánh xe ngựa lăn bánh vọng tới.
Phía đầu cầu bên kia, Cố Minh Hiên vận cẩm bào màu huyền, thắt lưng ngọc, vẻ mặt lạnh lùng đứng đó. Bên cạnh hắn, Tô Nhụy Ngôn diện một bộ la váy đỏ rực, kim bộ dao bên thái dương khẽ đung đưa theo nhịp bước, đáy mắt ẩn giấu sự âm độc khó lòng phát hiện.
“Tỷ tỷ cũng ở đây sao?”
Tô Nhụy Ngôn nhìn thấy hai người, khóe miệng nhếch lên nụ cười giả tạo, nhưng bước chân lại đi thẳng về phía Thẩm thị: “Sắc mặt mẫu thân dạo này thật tốt, xem ra sống ở Cảnh Vương phủ vô cùng thư thái.”
Thẩm thị lễ phép gật đầu: “Nhờ phúc, mọi sự đều an hảo.”
Tô Nhụy Dao nhạy bén nhận ra ánh mắt Tô Nhụy Ngôn cứ dán chặt lên người mẫu thân, ánh mắt đó tuyệt đối không có ý tốt.
Nàng theo bản năng kéo Thẩm thị ra sau lưng mình, cảnh giác nhìn chằm chằm Tô Nhụy Ngôn: “Muội muội không ở trong phủ, sao lại cùng Thái tử điện hạ ra ngoài này?”
Cố Minh Hiên hừ lạnh một tiếng, ánh mắt rơi trên người Tô Nhụy Dao đầy vẻ oán hận: “Bổn điện đi cùng Nhụy Ngôn, liên quan gì đến ngươi? Tô Nhụy Dao, đừng tưởng gả cho Cảnh Vương là có thể kê cao gối mà ngủ.”
Lời còn chưa dứt, Tô Nhụy Ngôn đột nhiên ra tay!
Ả nhân lúc mọi người bị Cố Minh Hiên thu hút sự chú ý, mạnh mẽ giơ tay, hung hăng đẩy mạnh vào lưng Thẩm thị. Ả hận Tô Nhụy Dao cướp đi tất cả, càng hận Thẩm thị thiên vị đích nữ, hôm nay ả muốn cho đôi mẹ con này nếm thử nỗi đau mất người thân!
“Mẫu thân!”
Đồng tử Tô Nhụy Dao co rút mạnh, nỗi bất an trong lòng nháy mắt hóa thành nỗi kinh hoàng thấu xương.
Phản ứng của nàng cực nhanh, gần như ngay khoảnh khắc Tô Nhụy Ngôn giơ tay, nàng đã vươn tay nắm chặt lấy cổ tay Thẩm thị, đồng thời vận lực ở eo, kéo mạnh mẫu thân vào trong lòng mình.
Thẩm thị sợ đến mức toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch. Nếu không nhờ con gái phản ứng kịp thời, giờ phút này bà đã rơi xuống dòng nước chảy xiết dưới cầu.
Tô Nhụy Dao ôm lấy mẫu thân, xoay người nhìn về phía Tô Nhụy Ngôn, sự dịu dàng trong đáy mắt hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại hàn ý thấu xương.
Nàng không đợi Tô Nhụy Ngôn kịp ra tay lần nữa, trở tay tung một chưởng, hung hăng đánh vào vai ả!
“A!”
Tô Nhụy Ngôn hét thảm một tiếng, thân hình lảo đảo lùi lại phía sau.
Ả không ngờ Tô Nhụy Dao lại có lực đạo lớn như vậy, chân trượt đi, ngã thẳng về phía lan can cầu.
Phiến đá xanh trơn trượt vì nước mưa trở thành bùa đòi mạng, Tô Nhụy Ngôn vươn tay muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng chỉ vớt được một nắm mưa lạnh lẽo.
Kèm theo tiếng gầm thét kinh nộ của Cố Minh Hiên, bóng dáng ả trong nháy mắt biến mất bên thành cầu, “ùm” một tiếng rơi xuống dòng sông cuồn cuộn.
Dòng nước cuốn theo thế mưa, dấy lên những con sóng hung hãn, tiếng kêu cứu của Tô Nhụy Ngôn rất nhanh bị mưa gió nuốt chửng, chỉ để lại những vòng sóng lan rộng trên mặt nước.
Cố Minh Hiên trừng mắt muốn nứt ra, chỉ vào Tô Nhụy Dao gầm lên: “Ngươi dám giết nàng ấy! Tô Nhụy Dao, Bổn điện nhất định bắt ngươi nợ máu trả bằng máu!”
Tô Nhụy Dao che chở Thẩm thị sau lưng, ánh mắt lạnh lùng như sắt: “Là ả muốn mưu hại mẫu thân ta trước, ta chẳng qua chỉ là tự vệ. Thái tử điện hạ nếu muốn truy cứu, xin hãy đưa ra bằng chứng, bằng không đừng có ngậm máu phun người!”
Nàng cúi đầu nhìn mẫu thân đang kinh hồn bạt vía trong lòng, giọng nói lập tức dịu xuống: “Mẫu thân, người không sao chứ?”
Thẩm thị nắm chặt lấy tay áo con gái, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Dao nhi, ta không sao... may mà có con...”
Mưa càng lúc càng lớn, gột rửa những dấu vết trên cầu đá.
Cố Minh Hiên nhìn dòng nước cuồn cuộn, trong mắt tràn đầy bạo nộ và không cam lòng, nhưng lại không tìm được bằng chứng Tô Nhụy Dao “cố ý giết người”.
Tô Nhụy Dao dìu Thẩm thị xoay người định rời đi, phía sau lại truyền đến giọng nói âm trầm của Cố Minh Hiên: “Tô Nhụy Dao, ngươi cứ đợi đấy cho Bổn điện! Nhụy Ngôn nếu có mệnh hệ nào, Bổn điện nhất định bắt cả Cảnh Vương phủ phải chôn cùng!”
Bước chân Tô Nhụy Dao không dừng lại, chỉ là sống lưng càng thêm thẳng tắp. Nàng biết, Tô Nhụy Ngôn rơi xuống nước tuyệt đối chưa phải là kết thúc, sự trả thù của Cố Minh Hiên sẽ rất nhanh ập đến.
Mà lúc này trong dòng nước, Tô Nhụy Ngôn bị sóng cuốn đi vẫn chưa chết đuối, ả bám chặt lấy một khúc gỗ gãy trôi nổi, đáy mắt cuộn trào hận ý ngút trời — Tô Nhụy Dao, ta chưa chết! Kiếp này, ta nhất định phải băm vằm ngươi và Thẩm thị thành muôn mảnh!
Trong màn mưa bụi, bóng người ở hai đầu cầu đá dần dần xa cách, chỉ có dòng nước chảy xiết vẫn gầm thét trong mưa, dường như đang báo trước một trận mưa máu gió tanh sắp ập đến.
Đề xuất Hiện Đại: Tiệm Hoa Ký Ức: Lời Hẹn Ước Bị Lãng Quên
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, yêu editor