Hôm nay, Tô Lê khoác lên mình chiếc đầm liền thân màu xanh thẫm ôm sát, thiết kế cắt may tinh xảo, chiếc thắt lưng bản rộng siết ngang eo càng tôn lên vòng eo thon thả đến kinh ngạc. Tà váy bất đối xứng khẽ lay động theo từng bước chân, khiến đôi chân dài miên man càng thêm phần quyến rũ. Đôi giày cao gót đế đỏ gót nhọn, kiểu dáng tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ sang trọng, quý phái.
Vừa bước chân vào tòa cao ốc của Tập đoàn Doãn thị, Tô Lê đã ngay lập tức thu hút vô số ánh mắt ngưỡng mộ.
“Chào Tổng giám đốc Đường. Hôm nay trông chị thật rạng rỡ, đẹp hơn mọi ngày nhiều ạ.” Một nhân viên trẻ lanh lợi, miệng lưỡi ngọt ngào đã nhanh chóng chào hỏi và buông lời khen ngợi.
Tô Lê khẽ vuốt lọn tóc xoăn gợn sóng, mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu. “Trang phục hôm nay của em cũng rất ổn, nhưng nếu thay chiếc áo bằng chất liệu voan lụa thì có lẽ sẽ hoàn hảo hơn đấy.”
“Thật sao ạ? Vậy ngày mai em sẽ thử ngay, cảm ơn Tổng giám đốc Đường.” Cô nhân viên trẻ lập tức nở nụ cười rạng rỡ, lòng tràn ngập niềm vui.
Tô Lê đi thang máy riêng lên thẳng văn phòng của mình ở tầng 24. Vừa đến nơi, cô đã bắt gặp Doãn Thiếu Khuynh.
“Thiếu Khuynh, chào buổi sáng.” Cô chào hỏi một cách bình thản. Dù trên môi vẫn nở nụ cười, nhưng ngữ khí đã không còn sự thân mật, nồng nhiệt như trước kia.
“Chào em.” Doãn Thiếu Khuynh thoáng chút không quen với sự lạnh nhạt này, nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ không bận tâm. “À, hôm nay bên Viên thị sẽ có người đến bàn chuyện hợp tác, em cũng tham gia cùng nhé.”
Tô Lê đáp: “Tất nhiên rồi. Lần này đích thân Tổng giám đốc Viên đến sao?”
“Đây là một dự án hợp tác rất quan trọng, Tổng giám đốc Viên luôn là người có trách nhiệm nên chắc chắn anh ấy sẽ đích thân đến.” Doãn Thiếu Khuynh giải thích, rồi hỏi thêm: “Sao em lại đột nhiên hỏi về anh ấy?”
Tô Lê nhếch môi cười nhẹ, “Chỉ là từng gặp mặt một lần mà thôi.”
“Ừm.” Doãn Thiếu Khuynh không hề nghi ngờ gì, liền quay về văn phòng của mình.
Không lâu sau, người của Viên thị đã đến, quả nhiên, Viên Hi Sầm cũng có mặt.
Sau vài câu xã giao, Viên Hi Sầm đột nhiên nhìn về phía Tô Lê, hỏi: “Cô Đường, vết thương ở chân đã lành chưa?”
Tô Lê mỉm cười gật đầu, “Cảm ơn Tổng giám đốc Viên đã quan tâm, đã hoàn toàn bình phục rồi ạ.”
“Ừ, vậy thì tốt. Nhưng sau này vẫn nên cẩn thận một chút.” Ánh mắt Viên Hi Sầm lướt qua đôi chân đang mang giày cao gót của cô, trong lòng khẽ run lên.
Cơ thể Tô Lê này quả thật không có chỗ nào không hoàn hảo, ngay cả đôi chân cũng thanh tú hơn hẳn những người phụ nữ khác. Khi cô mang giày cao gót, vẻ đẹp ấy càng thêm phần duyên dáng, tuyệt mỹ, hoàn toàn không hề lộ gân xanh như phụ nữ bình thường, mà vẫn giữ được vẻ trắng nõn, mềm mại.
“Tổng giám đốc Viên và Ninh Ninh đã từng gặp nhau sao?” Không hiểu sao, nhìn cách Viên Hi Sầm đối xử với Tô Lê, Doãn Thiếu Khuynh cảm thấy một sự khó chịu nhàn nhạt dâng lên trong lòng.
“Chỉ là một lần gặp mặt tình cờ mà thôi.” Viên Hi Sầm dường như không muốn trả lời sâu hơn về vấn đề này.
Lại là ‘một lần gặp mặt tình cờ’ nữa sao? Doãn Thiếu Khuynh cảm thấy khá bực bội trong lòng, luôn có cảm giác bầu không khí giữa hai người họ thật kỳ lạ, không giống như chỉ mới gặp nhau một lần. Mặc dù anh và Đường Nhược Ninh đã chia tay, nhưng tận sâu trong thâm tâm, anh vẫn còn chút cảm giác chiếm hữu đối với cô. Đặc biệt là khi cô đã từng yêu anh sâu đậm đến thế.
“Tổng giám đốc Doãn, cuộc họp có thể bắt đầu chưa?” Tô Lê không muốn anh hỏi thêm bất cứ điều gì nữa, liền lên tiếng cắt ngang.
“Tất nhiên là được.” Doãn Thiếu Khuynh nói.
Cuộc họp lần này, Tập đoàn Doãn thị và Tập đoàn Viên thị sẽ thảo luận về dự án hợp tác xây dựng khu nghỉ dưỡng mới.
Tô Lê ngồi đối diện Viên Hi Sầm. Sau khi ổn định chỗ ngồi, cô khẽ mỉm cười với anh rồi cúi đầu chuyên tâm nghiên cứu bản kế hoạch trên tay.
Ngồi bên cạnh Tô Lê là Vân Thư Thư. Vốn dĩ cô chỉ là một thư ký bình thường, nhưng vì thư ký trưởng của Doãn Thiếu Khuynh hôm nay có việc vắng mặt nên cô được cử đến thay thế.
Vân Thư Thư chỉ là một sinh viên vừa mới ra trường, vẫn còn mơ hồ về các quy tắc nơi công sở. Đối với những điều khoản hợp tác phức tạp và cao siêu như thế này, cô càng cảm thấy như đang lạc vào một màn sương mù dày đặc.
Cô ngước mắt nhìn Tô Lê đang phát biểu bên cạnh, cảm nhận sâu sắc khoảng cách không thể nào san lấp giữa mình và những người ưu tú như họ.
Đề xuất Ngược Tâm: Cướp Chồng