Giọng nói của Tô Lê vô cùng lạnh nhạt, cô hỏi: “Nếu tôi không nhớ nhầm, anh và Sở Kiến Tinh hẳn là đang hẹn hò nhỉ?”
Hứa Ninh Thâm ngẩn người, nụ cười trên mặt nhạt dần: “Đúng là như vậy, nhưng mà, người anh yêu nhất trong lòng vẫn luôn là em.”
Tô Lê nghe vậy chỉ muốn bật cười: “Hứa Ninh Thâm, anh nghĩ mình là ai chứ? Bên cạnh anh đã có một Sở Kiến Tinh coi anh như báu vật rồi, anh còn tưởng mọi phụ nữ trên thế giới này đều phải thích anh sao? Thật nực cười, anh cũng nực cười y hệt cô ta vậy.”
Bị mỉa mai như thế, Hứa Ninh Thâm dù tính tình có tốt đến đâu cũng không chịu nổi: “Thời Tiêu, rốt cuộc em muốn nói gì?”
“Tôi chỉ đến để thông báo cho anh một tiếng, hy vọng anh có thể chuyển lời của tôi đến Sở Kiến Tinh. Tôi không muốn phải bận tâm về chuyện này nữa, cũng không muốn bị hai người làm phiền thêm.” Giọng Tô Lê chậm rãi, từng câu từng chữ khiến Hứa Ninh Thâm có dự cảm chẳng lành. Cô nói tiếp: “Anh hãy bảo Sở Kiến Tinh rằng tôi chẳng có chút hứng thú nào với anh cả, mong cô ta tự trọng một chút. Nếu lần sau còn để tôi bắt gặp cô ta giở trò sau lưng, tôi sẽ không bỏ qua đâu. Còn nữa, đừng tưởng những việc mình làm không ai hay biết.”
Hứa Ninh Thâm kinh ngạc, anh không ngờ Sở Kiến Tinh và Tô Lê lại có xích mích, lúc này có chút không dám tin: “Cô ấy đã làm gì?”
Tô Lê cười lạnh: “Chẳng phải là coi tôi như tình địch sao? Nhưng chuyện này cũng tại anh cả thôi. Một người đàn ông như anh không xử lý ổn thỏa mọi chuyện, lại để tôi phải gánh họa thay. Nếu không phải tính tôi còn tốt, tôi đã tìm anh tính sổ từ lâu rồi.”
Mí mắt Hứa Ninh Thâm giật nảy: “Rốt cuộc cô ấy đã làm gì em?”
Câu nói này hơi lớn tiếng, khiến Sở Kiến Tinh đang nấp một bên nghe lén nghe rõ mồn một. Cô ta không ngờ Tô Lê lại dám nói thẳng với Hứa Ninh Thâm, trong lòng bắt đầu hoảng loạn, không biết phải làm sao. Sở Kiến Tinh cuống cuồng tìm lý do thoái thác, nhưng cô cảm giác lần này mình sẽ không dễ dàng được bỏ qua.
“Anh cứ đi mà hỏi cô ta ấy.” Giọng Tô Lê lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Xong rồi, vậy đi. Hy vọng anh xử lý cho tốt, sau này tình cảm của hai người có trục trặc gì thì cũng đừng đến làm phiền tôi.”
Nói xong, Tô Lê dứt khoát cúp máy.
Cô hiểu rõ tính cách của Hứa Ninh Thâm, anh ta chắc chắn sẽ hỏi cho ra lẽ. Dù cô không muốn xen vào chuyện của hai người họ, nhưng cũng không ngại để Sở Kiến Tinh hiểu rằng có những người không nên đụng vào.
Hứa Ninh Thâm bị cúp điện thoại, đến khi gọi lại thì đã không thể kết nối được nữa.
Lại bị cho vào danh sách đen rồi.
Trong lòng anh dâng lên một nỗi bực dọc nghẹn ứ, không ngừng cuộn trào.
Sở Kiến Tinh nhìn bóng lưng anh, cảm thấy hoảng hốt lạ thường, vội vàng quay người rời đi. Thế nhưng lúc xoay người, cô ta lại vô tình đá trúng một vỏ chai rượu ai đó vứt dưới đất, phát ra tiếng động.
Hứa Ninh Thâm quay đầu lại, bắt gặp Sở Kiến Tinh đang định chạy trốn trong hoảng loạn.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc anh trống rỗng, quát lên: “Sở Kiến Tinh!”
Sở Kiến Tinh giật mình, theo bản năng dừng bước.
Hứa Ninh Thâm vội vàng đuổi theo: “Sở Kiến Tinh, cô nói cho tôi biết, cô đã làm gì Thời Tiêu rồi?”
Sở Kiến Tinh cũng bùng nổ cơn giận. Cô ta quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn Hứa Ninh Thâm: “Tôi đã làm gì ư? Tôi có thể làm gì cô ta chứ? Cô ta là ánh trăng sáng mà anh luôn nhung nhớ, còn tôi thì là cái gì? Tôi chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân, tôi có tư cách gì yêu cầu anh đối xử với tôi tốt hơn cô ta? Nhưng tôi biết phải làm sao đây? Tôi yêu anh mà, tôi yêu anh đến thế, vậy mà trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có cô ta. Hứa Ninh Thâm, tôi cũng biết đau lòng chứ, tôi chỉ muốn được ở bên anh thôi, tôi có gì sai sao?”
Đề xuất Hiện Đại: Lại Trốn? Nữ Phụ Yếu Mềm Bị Nam Chính Dụ Dỗ Đến Kiệt Sức!