Đạo diễn Lục nổi tiếng là người có tính khí nóng nảy, nghe nói hễ ai đóng phim của anh thì không một ai là không bị mắng mỏ thậm tệ.
Tô Lê nhìn vẻ mặt bực bội hiện rõ giữa đôi lông mày của Lục Thừa, khẽ chậc lưỡi một tiếng.
“Đạo diễn Lục, trông anh có vẻ tâm trạng không được tốt lắm nhỉ.”
Lục Thừa khẽ nâng mí mắt: “Không có.”
Ánh mắt Tô Lê khẽ chuyển động, đôi mắt đào hoa long lanh nhìn thẳng vào anh, khiến Lục Thừa không kìm lòng được mà dán chặt tầm mắt vào cô. Những người có diện mạo xuất chúng luôn khiến người ta cảm thấy vui vẻ, và những điều tốt đẹp thường giúp tâm trạng con người trở nên nhẹ nhàng hơn.
Lục Thừa khẽ nheo mắt, hình ảnh nữ chính trong bộ phim của anh dần trở nên rõ nét và sâu đậm hơn bao giờ hết.
Đó nên là một vũ công xinh đẹp rơi xuống vũng bùn nhơ nhuốc, khoác trên mình bộ váy đỏ rực, chậm rãi bước qua con hẻm nhỏ đổ nát. Cô ấy sở hữu một gương mặt tuyệt mỹ, hiện ra giữa làn sương mưa mờ ảo, lớp trang điểm trên mặt hơi lem luốc, dưới khóe mắt là vệt phấn mắt loang lổ. Làn da cô trắng ngần như có thể tan chảy, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như đã chết từ lâu.
Cô là một kẻ đáng thương đã mất đi tất cả, trong con hẻm cũ kỹ ấy, cô phải nhảy múa cho những gã đàn ông bụng phệ xem.
Và cuối cùng, cô cầm một con dao sắc lẹm cắt đứt cổ họng của một gã đàn ông. Máu phun ra tức khắc, nhuộm đỏ cả chiếc váy cùng làn da trắng sứ của cô.
Cô là một kẻ phục thù.
Cô đã giết rất nhiều người, chiếc váy của cô lúc nào cũng đỏ rực rỡ, máu tươi không ngừng thấm đẫm vào lớp vải ấy...
Cô là sắc màu rực rỡ duy nhất trong thế giới xám xịt u ám này.
Trong tâm trí Lục Thừa đang phác thảo nên một câu chuyện như thế. Tất nhiên, đây chỉ là một phần thuộc về nữ chính. Những nhân vật khác cũng có câu chuyện của riêng mình, rồi một nhóm người tội ác tày trời bị tập hợp lại một chỗ, chờ đợi cái chết cận kề.
Trong khoảng thời gian đó, tất cả mọi người đều kể lại câu chuyện của chính mình, và cuối cùng đều phải bỏ mạng.
Một câu chuyện u ám, đen tối và đầy áp lực, xen lẫn những cảnh máu me, bạo lực và dục vọng. Mọi mặt tốt đẹp và đen tối của nhân tính đan xen mâu thuẫn, lòng người thật khó đoán định.
Một bộ phim như vậy căn bản không thể công chiếu, nhưng rõ ràng Lục Thừa chẳng hề bận tâm.
Điều anh quan tâm là quá trình sáng tạo và cảm giác thành tựu sau khi hoàn thành tác phẩm.
Sau khi nhận được kịch bản, Tô Lê đọc kỹ lại hai lần rồi không kìm được mà rùng mình một cái.
Kịch bản tinh gọn, lời thoại không một câu thừa thãi, nhưng trong những ngôn từ súc tích và mạnh mẽ ấy lại chứa đựng quá nhiều điều phức tạp.
Nói tóm lại, đó là một câu chuyện khiến người ta càng ngẫm càng thấy rợn người.
Nhưng Tô Lê rất hài lòng.
Nhân tiện, cô còn nán lại thuyết phục Lục Thừa để giành lấy quyền thể hiện ca khúc chủ đề của bộ phim. Dù sao, cô cũng không muốn từ bỏ niềm đam mê âm nhạc.
Hổ Ca nở một nụ cười thật thà: “Tôi biết Thời Tiêu chắc chắn sẽ không có vấn đề gì mà.”
Tô Lê nheo mắt nhìn gã.
“Anh lạ lắm đấy nhé, Hổ Ca.” Giọng điệu cô rất bình thản, nhưng lại khiến Hổ Ca phải rùng mình.
Hổ Ca vội dời tầm mắt, cố gắng không nhìn thẳng vào mắt Tô Lê.
“Anh là người đại diện, hiện tại dưới trướng chỉ có mỗi mình tôi là nghệ sĩ, vậy mà lúc tôi đi đàm phán hợp tác anh lại chẳng thấy tăm hơi đâu. Anh làm thế có phải là hơi thiếu trách nhiệm không hả?” Tô Lê hỏi.
Hổ Ca lắp bắp: “Cái đó... là do nhà tôi có chút việc cần xử lý, sau này sẽ không thế nữa đâu.”
Tô Lê quan sát Hổ Ca một lượt.
Gã có vóc dáng rất cao, hơn một mét chín, thân hình vạm vỡ, trông có vẻ hơi thô kệch. Nhưng nhìn kỹ thì ngũ quan cũng khá ổn, chỉ là có chút hung dữ đáng sợ.
“Chậc, anh và đạo diễn Lục Thừa có quan hệ gì?” Tô Lê đột ngột hỏi.
Hổ Ca “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, dọa Tô Lê suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
“Anh quỳ cái gì mà quỳ?” Tô Lê kinh hãi.
“Tôi... chẳng phải là vì không giấu thêm được nữa sao.” Hổ Ca đưa tay quệt mặt, thở dài thườn thượt.
Đề xuất Bí Ẩn: Quỷ Bí Chi Chủ