Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3720: Tiểu thư bướng bỉnh, cấm làm nũng 47

Sau bữa tối, Tô Lê mới sực nhớ ra ở nhà còn hai vị "tổ tông" nhỏ. Cô vừa gọi điện thoại qua, đầu dây bên kia đã ồn ào đến mức khiến tai cô ong ong.

“Được rồi, được rồi, từng người nói một thôi.” Tô Lê bất lực lên tiếng.

“Chị ơi, sao chị vẫn chưa về?” Lam Dụ dùng giọng điệu ấm ức hỏi.

“Chị hả... tối nay chị không về đâu. Hai đứa ở nhà tự chăm sóc nhau nhé, biết chưa?” Tô Lê dặn dò.

“Cái gì? Tại sao chị lại không về!” Đường Mộc Khang gào lên.

“Chị có việc bận. Mà này, em làm xong bài tập chưa?” Tô Lê lập tức đánh trống lảng.

“Dĩ nhiên là xong rồi,” Đường Mộc Khang đáp, giọng hơi chột dạ, “Em đói rồi, mà Lam Dụ không chịu nấu mì cho em.”

“Chị ơi, em chẳng muốn nấu mì cho Đường Mộc Khang đâu, em chỉ muốn nấu cơm cho chị thôi.” Lam Dụ đẩy Đường Mộc Khang ra một bên.

“Thế em có đói không?” Tô Lê dở khóc dở cười.

“Đói ạ...” Lam Dụ xoa xoa bụng, giọng điệu ỉu xìu.

Tô Lê thở dài đầy bất lực. Hai đứa trẻ này tối nào cũng phải học bài nên cô luôn chuẩn bị sẵn đồ ăn. Hôm nay cô vắng nhà, chúng nó lại bắt đầu làm nũng.

“Nếu không muốn nấu mì thì gọi đồ ăn bên ngoài đi, đừng ăn nhiều quá kẻo khó tiêu. Hai đứa ngoan một chút, đừng có ở nhà mà làm loạn.” Tô Lê cảm thấy mệt mỏi cả con tim.

“Vâng ạ...” Cả hai đồng thanh đáp một tiếng, chỉ đành chấp nhận sự sắp xếp này.

Trong lúc chờ đồ ăn giao đến, Đường Mộc Khang càng nghĩ càng thấy có gì đó sai sai.

“Lam Dụ, cậu nói xem chị ấy đi đâu rồi?”

Lam Dụ chớp mắt: “Cậu hỏi thế là ý gì?”

“Chị ấy mười tám tuổi rồi, cũng đến lúc yêu đương rồi nhỉ.” Đường Mộc Khang thở dài, “Tớ thấy chắc chắn là vậy, chị ấy nhất định là có bạn trai rồi.”

“Cái gì cơ, cậu đừng có nói bậy!” Lam Dụ nhảy dựng lên, gương mặt đầy vẻ chấn động, “Không thể nào!”

“Sao lại không thể,” Đường Mộc Khang phân tích đầy lý lẽ, “Hôm nay chị ấy qua đêm ở ngoài, không phải đi chơi với bạn học, cũng không phải về nhà các cậu, vậy thì đi đâu được? Chắc chắn là đi hẹn hò rồi.”

Lam Dụ trừng mắt nhìn cậu ta: “Sẽ không đâu, mắt nhìn của chị tớ cao lắm, sao có thể yêu đương vào lúc này được.”

Đường Mộc Khang nhún vai: “Cậu vẫn không tin à? Tớ thấy có một người chắc chắn biết đấy.”

“Ai?”

“Chị của cậu.”

“Chị tớ? Ý cậu là chị Mộc Ngữ?” Lam Dụ lập tức phản ứng lại.

“Đúng vậy, hai người họ rất thân thiết. Hay là cậu hỏi thử xem?” Đường Mộc Khang xúi giục.

Lam Dụ suy nghĩ một hồi, trong lòng cũng cảm thấy bất an. Cuối cùng, cậu vẫn gọi điện cho Lam Mộc Ngữ.

Lúc này Lam Mộc Ngữ đang ôn bài, cô đang học lại lớp mười hai nên bình thường rất nỗ lực. Nhận được điện thoại của Lam Dụ, cô vẫn còn chút ngơ ngác.

“A Dụ, có chuyện gì thế?”

“Chị, chị có biết chị Dĩ đang yêu đương không?” Lam Dụ hỏi thẳng thừng.

Lam Mộc Ngữ sững người. Cô nhớ lại dáng vẻ khi Tô Lê và Tạ Tư ở bên nhau... còn cả nụ hôn của Tô Lê dành cho Tạ Tư trong bệnh viện mà chính mắt cô đã chứng kiến. Tuy Tô Lê không thừa nhận, nhưng hành động đó cũng coi như là ngầm thừa nhận rồi.

Nếu không yêu đương thì sao có thể hôn nhau chứ?

Lam Mộc Ngữ càng nghĩ càng thấy chắc chắn là Tô Lê đang hẹn hò thật rồi.

Thế là cô lên tiếng: “Em cũng nhận ra rồi à?”

Nghe thấy câu này, Lam Dụ hét to một tiếng: “Chị ấy thật sự đang yêu đương sao!”

Đường Mộc Khang nhìn vẻ mặt không thể chấp nhận nổi của Lam Dụ, giọng điệu có chút đắc ý: “Thấy chưa, tớ đã bảo mà.”

“Cậu biết cái con khỉ!” Sau khi cúp điện thoại, Lam Dụ gắt gỏng với cậu ta, “Sau này, chắc chắn chị tớ sẽ dành nhiều thời gian cho bạn trai hơn, vậy còn tớ thì sao? Còn cả cậu nữa, cậu không thấy đây là chuyện chẳng lành à?”

Đường Mộc Khang nghĩ lại, cũng thấy giật mình kinh hãi.

Ở một nơi nào đó, Tạ Tư bỗng cảm thấy sống lưng hơi lành lạnh.

Đề xuất Hiện Đại: Cứu Thế Chủ Xa Xăm
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện