Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3697: Tiểu thư bạo tính, cấm nhõng nhẽo 24

Đại học vừa khai giảng được hai ngày đã phải đi quân sự, tổng cộng mất nửa tháng trời.

Suốt khoảng thời gian đó, họ phải ở trong lều bạt quân đội, ngày ngày hô khẩu hiệu, tập đi đều bước, Tô Lê cảm thấy cả thân thể lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời.

Thời tiết vô cùng oi bức, cũng may tố chất cơ thể của Tô Lê khá tốt nên không bị ngất xỉu. Ngược lại, ba cô bạn cùng phòng đều xuất hiện các triệu chứng như say nắng hay kiệt sức, chỉ riêng Tô Lê là vẫn bình an vô sự.

Sau khi cuộc sống quân huấn vô nhân đạo kết thúc, không ít nữ sinh trong lớp trở nên thân thiết với Tô Lê hơn. Nhưng quan trọng nhất là, dưới cái nắng gay gắt như thiêu như đốt ấy, cô vậy mà chẳng hề bị đen đi chút nào, làn da vẫn trắng ngần mịn màng, khiến ai nấy đều không khỏi ngưỡng mộ.

Có lẽ cũng vì thế mà rất nhiều cô gái cứ muốn sáp lại gần để được chạm vào mặt Tô Lê một cái.

Tô Lê đầy vạch đen trên trán. Trước đây toàn là cô đi trêu ghẹo người khác, không ngờ giờ đây lại bị hết người này đến người kia sờ mặt, cô thật sự chịu không nổi, vừa đến kỳ nghỉ là lập tức chuồn lẹ.

Ngày thứ hai sau khi về nhà, cô và Tạ Tư gặp nhau.

Vừa nhìn thấy cô, Tạ Tư đã thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Tô Lê khó hiểu nhìn anh.

Tạ Tư giải thích: “Em là nàng thơ của tôi, gương mặt này cần được bảo vệ cẩn thận, nó mang lại cho tôi rất nhiều cảm hứng sáng tác.”

Tô Lê lập tức hiểu ra, cô oán trách nói: “Anh chỉ nhìn mỗi cái mặt của em thôi sao?”

“Nói chính xác thì không phải là nhìn.” Tạ Tư nghiêm túc đáp, “Tuy tôi đã sống ở nước ngoài rất lâu, nhưng sẽ không mắc phải lỗi hiểu sai từ ngữ như vậy đâu.”

Tô Lê hừ nhẹ một tiếng: “Vậy anh có biết định luật vả mặt là gì không?”

“Cái gì cơ?” Lần này Tạ Tư thật sự không hiểu.

Tô Lê lấy điện thoại ra, tìm cho anh xem nguồn gốc của bộ meme thật thơm.

Sau khi xem xong tấm ảnh động đó, Tạ Tư dường như đã hiểu ra điều gì.

Ánh mắt anh trở nên phức tạp: “Em cho rằng tôi sẽ thích em sao?”

Tô Lê nhướng mày: “Anh không nghĩ vậy à?”

Tạ Tư bật cười: “Em mới có mười tám tuổi thôi.”

“Nhưng em là nàng thơ mà.” Tô Lê nhấn mạnh, “Anh có hứng thú với em, chẳng phải sao? Nếu không tin, anh có thể thử hôn em một cái xem.”

Tạ Tư bật cười thành tiếng, anh nhìn cô gái trẻ tuổi mà bướng bỉnh trước mặt: “Hai chuyện đó khác nhau.”

Tô Lê cũng không cố chấp, cô nhún vai: “Được thôi. Dù sao thì sớm muộn gì anh cũng bị vả mặt thôi.”

Tạ Tư đẩy đĩa bánh crepe dâu tây bên cạnh sang: “Em lo ăn nhiều một chút đi.”

Tô Lê hừ một tiếng, cầm thìa xúc một miếng thật lớn cho vào miệng. Trong thời gian quân huấn ăn uống không được tốt, đừng nói đến đồ ngọt, Tô Lê đã thèm đến mức không chịu nổi rồi.

Cô tập trung ăn bánh, cũng chẳng buồn nhắc đến chuyện vả mặt nữa, trái lại trong lòng Tạ Tư lại dâng lên một cảm giác khác lạ.

Sau khi ăn hết cả miếng bánh, gương mặt Tô Lê lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Tạ Tư lên tiếng: “Khóe miệng em dính kem kìa.”

Tô Lê chớp chớp mắt, thò chiếc lưỡi nhỏ hồng hồng ra liếm một cái, rồi chép chép miệng.

“Vẫn còn.” Tạ Tư nhắc nhở.

“Ở đâu cơ...” Tô Lê vừa nói vừa định thò lưỡi ra liếm tiếp.

“Vẫn ở đó.” Tạ Tư nhìn mà cảm thấy khó chịu như mắc chứng cưỡng chế.

Anh dứt khoát đưa tay ra, định bụng lau giúp cô. Chỉ là khi đầu ngón tay vừa chạm vào khóe môi Tô Lê, cô lại vô tình đưa đầu lưỡi ra liếm một cái.

Ngón tay Tạ Tư bị một thứ gì đó mềm mại, ẩm ướt lướt qua, anh bỗng khựng lại.

Tô Lê cũng ngẩn người, mặt cô đỏ bừng lên: “Cái đó... em không cố ý đâu.”

Tạ Tư cố giữ bình tĩnh, lau đi chút kem nơi khóe môi cô: “Không sao.”

Anh dùng khăn giấy lau sạch vệt kem trên ngón tay, nhưng cảm giác khi bị đầu lưỡi chạm vào lúc nãy dường như vẫn còn vương vấn.

Mềm mại, trơn nhẵn, lại mang theo chút ẩm ướt.

Cảm giác ấy thật khiến lòng người xao động.

Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Mang Thai, Ta Chạy Trốn Khỏi Long Quân Phản Diện
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện